Trở Về 70, Mỹ Nhân Kiều Diễm Có Một Gia Đình Sung Túc

Chương 40

Trước Sau

break

Những người khác nghe vậy cũng thi nhau tán dương, lời lẽ đầy vẻ tâng bốc.

Thực tế mà nói, nhan sắc của Lý Phương Phương chỉ dừng ở mức dễ nhìn, cách xa vẻ đẹp tuyệt trần của Hứa Chi Miểu. Nhưng từ khi đến đây, Lý Phương Phương luôn hào phóng chia sẻ đồ ăn thức uống. Dù mọi người trong lòng mỗi người một toan tính, nhưng cuộc sống khổ cực ở thôn quê đã khiến họ chẳng còn sức mà để ý đến ý đồ thật sự của cô ta, chỉ cần có lợi ích là sẵn sàng tâng bốc.

Chỉ có hai thanh niên không nói gì, nhìn nhau một cái rồi lặng lẽ đứng sang bên.

Lý Phương Phương nghe những lời khen ngợi thì sắc mặt có vẻ khá hơn, nhưng cô ta vẫn đặt tay lên ngực, dịu dàng đáp lại bằng giọng khiêm tốn: “Mọi người đừng nói quá, tôi đâu được như vậy. Chẳng qua mọi người tốt bụng, phát huy tinh thần tương trợ mà giúp tôi thôi. Tôi luôn xem mọi người như đồng chí, không hề nghĩ ngợi gì khác cả.”

Nói vậy nhưng trong lòng cô ta đầy hả hê, tận hưởng những lời tâng bốc của nhóm người trước mặt.

Dù rằng công việc đồng áng rất cực nhọc, nhưng đến nông thôn cũng không phải không có lợi. Nhìn đám phụ nữ này mà xem, chỉ cần cho chút lợi ích là họ bám lấy cô ta như ruồi, hoàn toàn khác hẳn với bầu không khí nơi thành thị...

Lý Phương Phương khẽ cắn môi, ánh mắt tràn đầy đắc ý: “Phúc khí của Hứa Chi Miểu, chúng ta có muốn cũng chẳng thể với tới được. Đúng là dựa vào đàn ông thì khác, đâu giống chúng ta, làm việc vất vả bằng chính đôi tay của mình. Tuy cực khổ nhưng được sống yên tâm.”

Câu nói này vừa như khen vừa như chê, ngầm ám chỉ Hứa Chi Miểu chỉ là một cô gái yếu đuối, sống dựa dẫm vào người khác. Trong thời đại mà phụ nữ được cổ vũ để “gánh vác nửa bầu trời”, lời đó chẳng khác nào một nhát dao vào danh dự.

Nhưng vẫn có người không nhận ra, cô gái mặt vuông lập tức thể hiện lập trường: “Nói đi nói lại, Tần Liệt đúng là mắt kém. Không thích Phương Phương mà lại đi lấy con hồ ly tinh Hứa Chi Miểu. Cô ta còn chẳng xuống ruộng, sao có thể bằng Phương Phương được. Sau này Tần Liệt hối hận cho mà xem!”

Những người khác nhìn nhau, biết rằng câu này đụng chạm đến tâm tư của Lý Phương Phương nên khéo léo không tiếp lời.

Trong lòng Lý Phương Phương sôi sục giận dữ, suýt nữa bật ra tiếng hét. Cái đồ ngốc họ Phùng này, chẳng biết giữ mồm giữ miệng, lời nào nên nói lời nào không nên nói cũng chẳng phân biệt nổi.

“Ai nói Tần Liệt không thích tôi.” Lý Phương Phương vừa buột miệng thì biết mình lỡ lời, cố gắng lấy lại bình tĩnh, nói bằng giọng dịu dàng: “Sau khi anh ấy cứu tôi... tôi không muốn... nên anh ấy mới...” Cô ta dừng lại, ngập ngừng một lát rồi khẽ nói: “Thôi, tôi không muốn nhắc đến chuyện này nữa.”

Ngừng một chút, cô ta làm ra vẻ khó xử, nhắc nhở: “Dù sao đi nữa, mấy chuyện này các cậu đừng nói ra ngoài. Tôi sợ làm tổn thương người khác, cũng không hay đâu.”

“Ồ, ra là vậy! Phương Phương tốt bụng quá.” Mấy cô gái như vỡ lẽ, đồng thanh cảm thán.

Thì ra Tần Liệt vì bị Lý Phương Phương từ chối nên mới cưới Hứa Chi Miểu. Nhìn cách Tần Liệt chăm sóc Hứa Chi Miểu, ai cũng tưởng là thật lòng yêu thương, hóa ra chỉ là vì bất đắc dĩ.

...

Cánh đồng lúa trải dài bạt ngàn, từng cây mạ xanh mướt, như một tấm thảm khổng lồ giữa trời. Gió thổi qua, những cây lúa xô nhau tạo thành từng đợt sóng xanh cuộn trào.

Tần Liệt xoay xoay cổ để giảm bớt cảm giác căng cơ do cúi lâu.

Phía sau anh, Hoàng Hữu Lương đang hì hục đào mương, vừa làm vừa thở hổn hển: “Anh Tần, anh làm gì mà nhanh thế, chừa đường sống cho người ta chứ.”

Tần Liệt liếc nhìn về phía con đường, nhưng không trả lời.

Ngay khi Hứa Chi Miểu xuất hiện trong tầm mắt, mọi sự chú ý của Tần Liệt đều bị cô thu hút.

Khuôn mặt trắng trẻo, chiếc eo nhỏ nhắn, chiếc cổ dài thanh tú lộ ra ngoài, đẹp đến mức không ai có thể rời mắt.

“ Chi Miểu, em đến đây làm gì?”

Cô chưa kịp đến gần, Tần Liệt đã nhanh chóng chống tay leo lên đường, đi thẳng đến trước mặt cô, nhận lấy chiếc giỏ từ tay cô.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc