Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 9

Trước Sau

break

Lục Châu khó kìm nén sự kích động trong lòng, lại rỉ tai tiết lộ cho Lâm Dung thêm vài chuyện, ví dụ như các nàng phụng mệnh hầu hạ Bùi Toản, nếu được đại thiếu gia để mắt tới, sau này sẽ được nâng lên làm di nương, được ăn sung mặc sướng nơi hậu trạch!

Lâm Dung thắc mắc hỏi: "Nhưng làm thiếp thất người ta thì có gì tốt đâu? Sau này còn có chủ mẫu chèn ép ở trên nữa mà…"

Nàng từng chứng kiến cảnh nhị phu nhân đánh mắng di nương, di nương đó ăn mấy cái tát mà ngay cả ho he cũng không dám.

Lục Châu nghĩ bụng Lâm Dung vẫn chưa thông suốt, cũng chẳng thèm chấp, chỉ cười một tiếng: "Như thế vẫn còn hơn là gả vào nhà nghèo làm chính thất nương tử. Thôi được rồi, ta phải đi làm việc đây, muội đừng quên son phấn và trâm hoa của ta đấy nhé."

"Vâng, ta nhất định sẽ mua được giúp tỷ." Lâm Dung cất kỹ tiền bạc trong người, rảo bước đi xa.

Nàng nhớ tới lời Lục Châu, trong lòng tưởng tượng ra dáng vẻ khi Lục Châu làm cơ thiếp của đại thiếu gia.

Quả thực, cô nương xinh đẹp như hoa như ngọc giống Lục Châu tỷ tỷ mới xứng đôi với Bùi Toản tựa như thần tiên kia.

Có điều đại thiếu gia ôm trái ấp phải, nạp nhiều thị thiếp như vậy, thực sự là hơi trăng hoa một chút.

Không giống như nàng, sau này chuộc thân ra khỏi phủ, chỉ cần tìm một vị phu quân là đủ rồi.

Lâm Dung sẽ đối xử thật tốt với phu quân nhà mình, hai người sống hòa thuận êm ấm, nhất định sẽ trải qua những ngày tháng thuận buồm xuôi gió.

Có lẽ là lo ngại Bùi Toản sau khi hồi phủ sẽ đóng cửa không ra, nhất quyết không tiếp khách nữa.

Nghe tin binh mã Bùi gia sắp tiến vào chủ thành Giang Châu, gia quyến của vị tri châu địa phương vội vàng mang lễ vật, chủ động tìm cách đến bái phỏng Bùi phủ. Danh sách lễ phẩm dày đặc như tuyết bay, ùn ùn chất trước cổng Bùi phủ.

Trong chốc lát, các danh môn vọng tộc tại Giang Châu đều âm thầm quan sát động tĩnh của Bùi phủ, e rằng chậm chân một bước, không kịp ôm lấy chỗ dựa vững chắc này.

Bùi lão thái thái là người lão luyện, lẽ nào không hiểu ý nịnh nọt của đám quan lại kia. Dẫu chưa mang cáo mệnh trên thân, nhưng bà vẫn như một vị lão phu nhân tôn quý.

Lão thái thái được người người nâng niu, trong lòng cũng vui mừng, lại có ý để Bùi Toản chọn một nữ tử vừa ý làm thê.

Vì thế, ngay đêm Bùi Toản hồi phủ, Bùi lão phu nhân lập tức bày một bữa gia yến, mời các tiểu thư khuê các trong thành đến phủ làm khách.

Nghe nói các tiểu thư khuê tú chốn quan gia ở Giang Châu vì muốn tranh nhau khoe sắc trong bữa yến này, gần như vét sạch các loại vải vóc thời thượng trong tiệm lụa, ngay cả trang sức trong nhà cũng đem đến kim lâu sửa sang lại một lượt.

Các tiểu thư cao môn chỉ cần lo ngày mai mặc gì, tối nay ăn gì, còn việc khổ cực mệt nhọc đều do đám nha hoàn bà bà trong phủ gánh vác.

Đêm giao thừa, Bùi phủ giăng đèn kết hoa, tiếng tơ trúc rộn ràng.

Trong sân, mỗi một gốc cây đều treo đèn lụa đỏ, trên bàn bày biện yến tiệc thịnh soạn, nào quả khô, hải sản khô, lại còn dựng sân khấu hí kịch mới bằng gấm hoa.

Lâm Dung ban đầu theo Vương thúc đến chuồng ngựa, đứng ngoài cửa viện sắp xếp xe ngựa cho khách.

Nhưng nàng ăn nói vụng về, lại là một cô nương thân thể gầy gò, quản sự ngại nàng yếu ớt đến cả dây cương cũng không giữ nổi, không dám để nàng đứng chắn cửa gây vướng víu.

Đúng lúc nội viện thiếu người, Vương thúc bèn xua Lâm Dung đi xa.

Trong nội viện, việc bày mâm dọn tiệc vốn là việc tốt, nếu đám nô bộc nhanh nhẹn, đại nha hoàn Cúc Hương còn phát thưởng, ít nhất cũng được ít tiền bạc.

Lâm Dung thấy việc tốt này rơi xuống đầu, mừng đến choáng váng, bước chân nhẹ bẫng như đi trên mây, vui vẻ theo Triệu bà bà tiến vào nội viện.

Chỉ là, nàng quên mất đám nha hoàn trong nội viện vốn thích kết bè kết phái, bài xích nô bộc từ ngoại viện.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương