Nàng tích cóp bao nhiêu năm, cộng thêm tiền tháng ngày thường, cùng với các khoản tiền thưởng lớn nhỏ, trong tay đã có mười ba lượng bạc.
Chẳng qua Lâm Dung chỉ là một tiểu nha hoàn ở ngoại viện, không đảm nhận chức vụ quan trọng, cũng không lọt vào mắt xanh của chủ tử trong phủ, chỉ cần gom đủ mười lăm lượng bạc là có thể đề nghị với quản sự trong phủ chuộc thân giải khế, thoát khỏi nô tịch.
Lâm Dung nằm mơ cũng muốn rời khỏi Bùi gia, đến lúc đó nàng có thể trốn về quê, khai khẩn một mảnh ruộng, dựng một túp lều tranh, sống những ngày tháng tiêu dao tự tại, không cần phải nơm nớp lo sợ, nhịn đói chịu rét, mặc cho chủ nhân coi như chó, hễ không thuận mắt là đòi đánh đòi giết nữa.
Năm nay vận số tốt, Lâm Dung gặp được đại thiếu gia Bùi Toản hồi phủ, nghĩ bụng chắc sẽ nhận thêm được chút tiền thưởng.
Lâm Dung không khỏi mỉm cười, lại nhớ tới ống tay áo thoang thoảng mùi đàn hương kia… Đại thiếu gia quả thực là phúc tinh của nàng, mỗi lần gặp Bùi Toản, nàng đều gặp chuyện tốt!
Nghĩ đến đây, Lâm Dung lại cảm thấy những ngày tháng sau này tràn trề hy vọng.
Lại qua nửa tháng, Lâm Dung bỗng phát hiện rất nhiều tiểu nha hoàn ở ngoại viện đều bắt đầu ăn mặc xanh xanh đỏ đỏ, thậm chí còn cài cả hoa nhung.
Lâm Dung tính toán một chút, cách đêm giao thừa còn hơn mười ngày nữa, cho dù muốn hạ nhân ăn diện cho có không khí vui mừng náo nhiệt, thì ngày tháng cũng đâu có đúng.
Còn chưa đợi nàng nghĩ thông, Lục Châu tỷ tỷ ở viện đại phu nhân đã tìm đến Lâm Dung: "Dung Nhi, muội lại đây."
Lâm Dung nhìn thấy đại nha hoàn Lục Châu dịu dàng dễ gần, vội chạy bước nhỏ tới, hỏi: "Lục Châu tỷ tỷ, đã lâu không gặp."
Theo lý mà nói, Lâm Dung chỉ là một nha hoàn hạ đẳng, sao có thể bắt quàng làm quen với đại nha hoàn ở nội viện?
Chẳng qua là trước kia Lục Châu ăn phải món chè hạt óc chó, bị dị ứng, suýt chút nữa hôn mê chết cóng trong tuyết, Lâm Dung giúp bà tử chạy vặt, tình cờ đi ngang qua chỗ Lục Châu. Nàng đỡ Lục Châu đang bất tỉnh nhân sự dậy, lại còn giúp gọi đại phu tới, lúc này mới cứu được Lục Châu một mạng.
Từ đó về sau, Lục Châu bèn nhận Lâm Dung làm muội muội, công việc thường ngày trong phủ cũng chăm sóc nàng rất nhiều.
Lục Châu nhéo nhéo má Lâm Dung, nói với nàng: "Lát nữa ta còn phải đến trước mặt đại phu nhân trực ban, không có nhiều thời gian tán gẫu, ta nói ngắn gọn thôi, hôm nay có phải muội vẫn giúp Triệu bà tử ra ngoài chạy việc không?"
Lâm Dung là một cô nương thật thà, ngày thường theo Triệu bà tử ra ngoài mua bán, không chấm mút bớt xén, không đòi tiền thưởng, một lòng một dạ giúp người ta xách đồ, cũng chẳng biết là muốn kiếm chác chút lợi lộc gì, lại còn thường xuyên bị mấy tiểu nha hoàn cùng phòng cười nhạo.
Lâm Dung không cầu báo đáp, thực ra chỉ là muốn có thêm cơ hội ra ngoài.
"Tỷ tỷ có muốn mua gì không ạ?"
Lục Châu đưa cho nàng một tờ giấy viết đầy chữ, lại nhét thêm hai lượng bạc: "Muội giúp ta mua chút đồ, cứ chiếu theo đơn này mà mua."
Lâm Dung nhìn những nét chữ ngay ngắn trên giấy, hai má ửng hồng, lí nhí nói: "Lục Châu tỷ tỷ, ta, ta không biết chữ… Tỷ có thể vẽ ra cho ta không?"
Lục Châu ngạc nhiên trong chốc lát, rồi nhanh chóng bật cười: "Vậy để ta đọc cho muội nghe, muội phải nhớ cho kỹ đấy! Nếu thực sự không nhớ được thì hỏi Triệu bà tử đi cùng, hoặc là hỏi chủ tiệm, kiểu gì cũng có người biết chữ."
Lâm Dung gật đầu, nàng chuyên tâm lắng nghe Lục Châu dặn dò.
Đợi khi nghe thấy son phấn của Phú Xuân Đường giá tới năm trăm văn, Lâm Dung không khỏi ngạc nhiên mở to đôi mắt hạnh: "Đắt thế sao?"
Đó là tiền tháng của nàng trong suốt năm tháng trời đấy!
"Đương nhiên rồi." Lục Châu không nhịn được cười, khẽ nói với nàng: "Sau này ta chính là nha hoàn hầu hạ đại thiếu gia, tất nhiên phải dùng chút son phấn thượng hạng, nếu không sẽ bị chê bai đó."