Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 10

Trước Sau

break

Mấy tiểu nha hoàn ăn vận lộng lẫy, tụ lại một chỗ, mặc cho Lâm Dung hỏi gì, các nàng ta cũng chỉ liếc nhìn nàng bằng khóe mắt phớt hồng phấn, đến một ánh nhìn thẳng cũng chẳng buồn bố thí cho.

Thật ra cũng không hẳn là cố ý bài xích Lâm Dung, chỉ vì đúng lúc đại thiếu gia hồi phủ, đột nhiên có một tiểu cô nương từ ngoại viện được đưa vào, dung mạo chỉnh tề, da trắng như hoa, ai mà chẳng sinh lòng cảnh giác.

Mấy người khẽ đảo mắt, trên dưới đánh giá Lâm Dung.

Nàng ăn mặc giản dị.

Chiếc áo bông màu hồng đã giặt không biết bao nhiêu lần, cổ tay sờn chỉ, ống quần cũng ngắn đi một đoạn. Đầu nàng tròn trịa đầy đặn, không búi tóc cầu kỳ, chỉ tết một bím tóc đen óng, đuôi tóc buộc sợi chỉ nhung đỏ mảnh.

Cách ăn mặc nghèo nàn, quê mùa là thế, lại vẫn lộ ra vài phần thanh tú của tiểu gia bích ngọc, khiến người ta nhìn vào không khỏi sinh lòng khó chịu.

Bọn họ cho rằng Lâm Dung cũng là kẻ muốn đến trước mặt đại thiếu gia để lộ diện, không khỏi liếc mắt nhìn nhau, nảy sinh một kế.

Bọn họ cố ý sai Lâm Dung đi hầu hạ vị tiểu thư Tạ gia nổi tiếng kiêu căng, ngang ngược nhất.

Lâm Dung vội vàng thoái thác: “Ta chưa từng hầu hạ khách quý, việc hệ trọng như vậy giao cho ta, e là không thỏa đáng nhỉ?”

Nha hoàn tên Minh Châu khẽ mím môi cười: “Trông ngươi cũng là người lanh lợi, ắt sẽ khiến các tiểu thư yêu thích. Mau đi đi! Tiền thưởng nhiều lắm đó!”

Thân phận Lâm Dung thấp hèn, lời nói nhẹ tựa lông hồng, trước nay chưa từng đảm đương việc quan trọng. Nhưng dẫu nàng có ngốc nghếch đến đâu, cũng hiểu rõ, chuyện tốt như vậy, làm sao đến lượt mình.

Thế nhưng nha hoàn nội viện đã lên tiếng, Lâm Dung không tiện từ chối, đành cẩn trọng theo sau đám nô bộc khác, trong lòng thầm cầu chuyến sai vặt này đừng xảy ra sai sót.

Nào ngờ, nàng vẫn đánh giá thấp sự kiêu ngạo của vị tiểu thư Tạ gia này.

Chưa kịp bưng trà hoa cho khách vào trong lều hoa, Lâm Dung đã bị vị Tạ tiểu thư vội vã đi tới va ngã xuống đất.

Nước trà sôi tràn ra, tạt lên mu bàn tay nàng. Những ngón tay mảnh mai lập tức bị bỏng, nổi lên mấy bọng nước sưng phồng.

Lâm Dung đau đớn, tức khắc ngã nhào xuống nền tuyết. Lòng bàn tay úp xuống, bị mảnh chén sứ mỏng cắm vào da thịt, máu tươi chảy loang khắp mặt đất.

Nàng đau đến nhe răng, khẽ bật tiếng rên. Chưa kịp mở miệng cầu xin, một cái tát giòn giã đã giáng xuống.

“Chát!”

Kèm theo đó là tiếng quát giận dữ: “Tiện tỳ!”

Lâm Dung không kịp đề phòng, bị tát một cái, gò má lập tức sưng vù. Tai ù đi, khóe môi cũng rịn máu.

Tóc tai nàng rối bời, dáng vẻ chật vật, hoảng loạn quỳ trên nền tuyết lạnh buốt.

Đầu gối tê dại vì giá rét, nhưng cái lạnh ấy nào sánh nổi cảm giác bỏng rát trên gương mặt.

Rõ ràng không phải lỗi của Lâm Dung, là Tạ tiểu thư đâm vào nàng… Nhưng nàng không thể tranh, cũng không dám biện bạch, bởi nàng là nô tỳ làm vậy chính là bất kính.

“Tạ tiểu thư bớt giận!” Lâm Dung cúi mắt, mờ mịt vốc tuyết, chà lên mu bàn tay, mong giảm bớt đau đớn.

Tạ tiểu thư nhìn thấy vạt váy bị vấy bẩn, biết rõ bộ dạng nhếch nhác này, e rằng chẳng thể khiến Bùi Toản liếc mắt thêm lần nào.

Nàng ta tức đến bật khóc, lửa giận thiêu đốt đến mức gần như không thở nổi, chỉ hận không thể lập tức kéo Lâm Dung ra ngoài đánh chết bằng loạn côn.

“Ta thấy ngươi cố ý hại ta!” Tạ tiểu thư vẫn chưa hả giận, đang định giáng thêm một cái tát, thì từ xa chợt vang lên một tiếng xướng báo đầy nịnh nọt, kích động.

“Báo tin vui! Đại đô đốc đã đến!” Thanh âm vang dội truyền vào tai.

Ngoài viện, pháo hoa đồng loạt bừng sáng, tiếng vó ngựa rền vang như sóng dâng, chấn động đến mức tuyết trên mái hiên rơi lả tả.

Mọi tiếng cười nói náo nhiệt đều trong thoáng chốc im bặt, sân tiệc nhanh chóng trở nên tĩnh lặng.

Mọi người đều dõi mắt trông chờ, khó giấu vẻ kích động.

Ngay cả Tạ tiểu thư cũng không còn tâm trí đánh người, vội kiễng chân nhìn ra ngoài.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương