Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 5

Trước Sau

break

“Cút ra ngoài.” Ánh mắt sâu thẳm của Bùi Toản khẽ cụp, chẳng để lại cho nữ tử chút thể diện nào.

Trịnh Tuệ Âm rưng rưng nước mắt, cúi đầu khó xử: “Ta chỉ thấy Đại đô đốc bị thương nặng, muốn đến gần chăm sóc mà thôi...”

Nhưng Bùi Toản chẳng thèm nhìn nàng ta lấy một cái, y chỉ đưa tay chạm vào chuôi thanh trường đao sắc lạnh bên hông, giọng vang lên lạnh băng: “Huynh trưởng ngươi hẳn đã từng dặn rồi... Xưa nay bản quan chỉ nhân từ vào đêm giao thừa, còn thường ngày không nói đến lòng thương. Nếu ngươi còn khăng khăng tiến lên, vậy thì giết.”

Trịnh Tuệ Âm còn định giải thích, nhưng chưa kịp mở miệng, má nàng ta bỗng nhói đau dữ dội. Bùi Toản không nể nang lấy một chút, cổ tay y vặn mạnh, mũi kiếm lạnh như băng cứa vào da thịt, để lại trên gương mặt nàng ta một vết rạch dài rớm máu!

Trịnh Tuệ Âm hoảng hốt thay đổi sắc mặt, hét toáng lên, hai tay ôm mặt lùi lại. Máu tươi tràn qua kẽ ngón tay trắng mịn, nhỏ tong tong xuống đất, nhuộm đỏ cả tấm thảm lông thú dưới chân.

Nàng ta gần như có thể khẳng định, nếu không kịp né, Bùi Toản thật sự sẽ lột luôn cả da mặt nàng ta!

“Là ta sai rồi, ta không dám tự tiện vào doanh trướng nữa, xin Đại đô đốc vì nể mặt đại ca mà tha cho ta một mạng...”

Bùi Toản đưa kiếm vào vỏ, cuối cùng cũng dừng tay.

Trịnh Tuệ Âm thoát chết trong gang tấc, vội vã che mặt bỏ chạy, chỉ sợ chậm một bước sẽ thành oan hồn dưới lưỡi đao của y.

Toàn thân nàng ta ướt đẫm mồ hôi lạnh, run rẩy không ngừng.

Quả đúng như lời huynh trưởng nàng ta từng nói... Một người sát phạt quyết đoán như Bùi Toản, làm sao có thể có trái tim con người?

Gương mặt kia mang vẻ từ bi của Bồ Tát, nhưng ẩn trong đó lại là ác quỷ địa ngục ăn tươi nuốt sống!

Nhân đinh Bùi gia không tính là hưng vượng, các chi thứ đều đã ra riêng, tại nhà tổ chi đích chỉ còn lại đại nhi tử, nhị nhi tử và tam nữ nhi do Bùi lão thái thái sinh ra.

Đại nhi tử đã qua đời từ nhiều năm trước, chỉ còn lại đại phu nhân Thẩm thị cai quản việc nhà.

Nhị nhi tử là Bùi Hoa Cảnh thì vẫn còn sống, nhưng không có thành tựu gì trên con đường làm quan, ngược lại đi theo con đường kinh doanh, sinh được một nam một nữ. Nữ nhi Bùi Diệu Di đã xuất giá, trong phủ còn lại tam thiếu gia Bùi Trí Viễn vẫn đang theo học tại huyện học, đợi ngày nào đó thi Hương trúng cử sẽ tham gia thi Hội.

Về phần tam nữ nhi của Bùi lão thái thái, chính là vị Bùi Quý phi sinh được Nhị hoàng tử đang ở trong kinh.

Trong nhà vừa là hoàng thân quốc thích, lại là quan lại quyền quý. Gia thế như vậy, thảo nào cửa nhà hiển hách, ngay cả nô bộc trong phủ cũng được gà chó lên trời.

Mùng tám tháng Chạp, ngày Thích Ca Mâu Ni thành Phật, trong phủ phát cháo Lạp Bát được nấu từ quả nhãn, táo vòng, đậu đỏ, ý nhân, bất kể chủ tử hay kẻ dưới đều được chia một bát, coi như hưởng chút hỉ khí Phật duyên.

Đại phu nhân Thẩm thị dùng cháo cùng bà mẫu là Bùi lão thái thái tại chính viện.

Thẩm thị còn chưa ăn hết một miếng cháo, Bùi lão thái thái đã đặt thìa canh xuống, nói với đại nhi tức bằng giọng điệu thấm thía: "Toản ca nhi đã nhiều năm không về phủ rồi, cứ ở riêng như thế mãi, e là sẽ trở nên xa lạ với phủ mất thôi."

Thẩm thị nghe vậy thì cười một tiếng, trấn an lão thái thái: "Mẫu thân, người cứ nói đùa. Toản ca nhi là người coi trọng hiếu đạo nhất, sao có thể ly tâm với người trong phủ được. Không phải người không biết, quân vụ ở Đô đốc phủ bận rộn, hắn không nhận được chính lệnh thì sao có thể tự ý rời khỏi quân sở, lần này chẳng phải cuối cùng cũng về ăn Tết cùng nhau rồi sao, có thể thấy trong lòng hắn vẫn luôn nhớ thương tổ mẫu."

Bùi lão thái thái hừ một tiếng, đối mặt với nhi tức phụ khôn khéo bát diện linh lung này, trong bụng đầy ắp những lời càm ràm: "Ngươi đừng có gạt bà già này… Ta biết Toản ca nhi không phải do bụng ngươi sinh ra, ngươi đối đãi với nó khó tránh khỏi có chút khúc mắc trong lòng. Nhưng suy cho cùng nó cũng là đích tử được ghi dưới danh nghĩa của ngươi, nay đều đã sắp hai mươi bảy tuổi rồi mà vẫn không nhà không cửa, cô độc một mình! Có nhi lang nhà nào ở cái tuổi này mà ngay cả một chính thê hay thị thiếp cũng không có không? Cho dù ngươi có không để tâm, cũng nên sắp xếp cho nó mấy nha hoàn thông phòng, kiếm lấy một mụn con chứ. Toản ca nhi có thể diện, người làm mẫu thân như ngươi ra ngoài chẳng phải cũng được nở mày nở mặt hay sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương