Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 6

Trước Sau

break

Thẩm thị nghe vậy, sắc mặt trở nên khó coi.

Lão phu nhân muốn bồng cháu trai, vậy mà lại cuống quýt chẳng lựa lời, ngay cả thứ trưởng tử mang mầm tai họa cho gia đình mà cũng dám nhận.

Nghĩ đến chuyện xưa cũ rích đó, cuối cùng Thẩm thị chẳng còn khẩu vị.

Bà ta tùy tiện húp hai ngụm cháo, rồi lấy cớ giúp Bùi Toản thu xếp Ngọc Trần Viện để rời đi.

Đợi khi Thẩm thị rời khỏi chính viện, không nhịn được mà than vãn một hồi với ma ma bên cạnh: "Lão thái thái đúng là mụ mị đầu óc rồi… Ta là người không muốn thân cận với đứa con đó sao? Rõ ràng là tiểu tử đó mắt cao hơn đầu, đối đầu với ta! Ngươi không thấy hắn bên ngoài có hai bộ mặt sao, ngoài mặt thì kính trọng đích mẫu là ta, nhưng thực tế sau khi làm quan, cái uy quan đó dọa người lắm, nhiều năm không chịu về Giang Châu thăm người thân thì thôi đi, mỗi lần về còn không thèm thỉnh an ta, cố ý xa lánh ta."

Thực ra Bùi Toản không phải con ruột của Thẩm thị, mà là thứ trưởng tử do thị thiếp sinh ra.

Vốn là chuyện tốt mẹ quý nhờ con, ngặt nỗi thị thiếp kia không biết là trong lòng sinh oán hận hay muốn tranh sủng để củng cố địa vị, mà lại làm tổn thương dương căn của Bùi đại gia. Từ đó về sau, đại phòng tuyệt tự, chỉ còn lại mỗi một trưởng tử này.

Thẩm thị gả vào Bùi gia đã phải sống cảnh góa bụa khi trượng phu vẫn còn, bầu máu nóng giận dữ đương nhiên phải trút lên người thị thiếp không có mắt kia.

Cửa ải cuối năm còn chưa qua, thị thiếp đã bị Thẩm thị dùng roi dây đồng tẩm muối, đánh chết tươi ngay tại nội trạch.

Cũng không biết bắt đầu từ năm nào, Bùi Toản không còn đến chính phòng thỉnh an vào đêm giao thừa nữa. Nghĩ là chuyện đen tối năm xưa đã lọt gió, mẫu tử cuối cùng cũng đến nước sử dụng bạo lực.

Thẩm thị biết lòng dạ Bùi Toản thâm trầm, chắc chắn trong lòng còn oán khí, đây là thù giết mẫu thân, trong lòng Thẩm thị có kiêng kị, không dám lại lấy mặt nóng dán mông lạnh nữa.

Ma ma vội vỗ lưng cho Thẩm thị thuận khí, Thẩm thị hoàn hồn lại, lại nói tiếp: "Trước đây ta nghĩ, Thẩm thị cũng coi như dòng dõi thi lễ, để hắn cưới Giai tỷ nhi, cũng không tính là làm nhục hắn. Nhưng cuối cùng, Giai tỷ nhi bị kẻ này tống về Giang Châu, ngay cả mặt mũi cũng chẳng thấy đâu… E là trong lòng hắn oán hận ta lắm!"

Thẩm Giai là biểu muội của Bùi Toản, nhỏ hơn y tám tuổi, đang độ tuổi xuân thì, ngặt nỗi Bùi Toản ngay cả người cũng không chịu gặp, vừa nghe thấy danh thiếp của Thẩm gia đã trực tiếp phái một đội ám vệ đưa người trả về bản gia.

Ma ma khuyên giải Thẩm thị vài câu: "Có lẽ là mấy năm nay đại thiếu gia chỉ mải lo thi cử làm quan, không rảnh lo liệu việc trong nhà. Dù sao trưởng phòng cũng chỉ có mỗi một đích tôn này, trọng trách cả tộc đều gánh trên vai, tất nhiên phải nỗ lực tiến tới. Huống hồ đại thiếu gia cũng không phải kẻ ngốc, nếu không phải được ghi dưới danh nghĩa của người, hưởng cái phúc phận đích xuất, thì làm sao có được đường làm quan vẻ vang như ngày nay? Đại thiếu gia nhớ ơn người còn không kịp, làm sao lại oán hận người được?"

Ma ma nói cũng không phải không có lý, Thẩm thị nửa tin nửa ngờ.

Thấy chủ tử nhà mình đã nghe lọt tai, ma ma lại nói tiếp: "Ca nhi giữ mình trong sạch, trong phòng ngay cả một tỳ nữ hầu hạ cũng không có, đương nhiên là không thông chuyện nam nữ. Phu nhân đã là đích mẫu, chi bằng nhân cơ hội này, sắp xếp cho hắn mấy nha đầu thông phòng đã khai kiểm, nếu đại thiếu gia chịu thu dùng, thì cũng sẽ biết được cái lợi của việc có người tâm phúc trong phòng."

Ma ma đang tìm bậc thang cho Thẩm thị bước xuống, dù sao Bùi Toản nay đã là quan nhất phẩm, trọng thần trấn giữ biên cương, nếu Thẩm thị cứ coi y là đứa con của thị thiếp không đáng chú ý như xưa thì sớm muộn gì cũng chịu thiệt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương