Trên lớp cơ bắp rắn chắc của nam nhân nổi rõ một vết sẹo dài, sâu đến tận xương. Nước biển mằn mặn len vào đến tận xương tủy, rõ ràng y đã phải cắn răng chịu đau mới có thể gượng leo lên bờ biển.
Vết thương nặng đến thế... Chu thượng thư mấp máy môi, không nói được lời nào.
Ông ta không biết đây là thương tích mà Bùi Toản thật sự bị trong chiến trận, hay chỉ là vết thương được y cố tình phô ra để lấy cớ từ chối việc trở về kinh báo cáo công tác, qua mặt quan từ kinh thành đến.
Chu thượng thư vội vã ra lệnh cho y công đỡ lấy Bùi Toản: “Còn không mau đến chữa trị cho Đại đô đốc!”
Bùi Toản giả vờ như hơi thở yếu ớt, y nghiêng đầu, ho ra một ngụm nước biển, rồi nói với Chu thượng thư: “Chuyến này sắp về kinh, e rằng Bùi mỗ không kịp đi cùng. Chi bằng thế này đi, Bùi mỗ tạm ở lại Giang Châu tĩnh dưỡng một tháng. Các tướng lĩnh dưới quyền có thể cùng Chu thượng thư khải hoàn về triều, trình lên sổ ghi công, tấu trình trước ngự tiền, rồi giao lại ấn phù thống quân. Thuận tiện thay bản quan gửi tấu chương xin nghỉ dưỡng thương... Một tháng sau, bản quan ắt sẽ tự mình về kinh trình báo việc quân phòng thủ mấy năm nay, như vậy có được không?”
Lời của Bùi Toản nghe thì ôn hòa, nhưng Chu thượng thư lại nghe ra điều bất ổn, rõ ràng là ngoài mặt thuận theo, trong lòng chống đối.
Bùi Toản đã cảm thấy có gì đó không ổn, nên không dám hấp tấp cùng đi.
Ai mà chẳng biết, Bùi Toản được lòng quân sâu sắc, dẫu trong tay không còn ấn phù, y vẫn có thể điều động binh mã mấy châu. Lần này nếu không thể đưa y về kinh diện thánh, khác nào thả hổ về rừng!
Nhưng Chu thượng thư cũng không dám chọc giận Bùi Toản, sợ rằng vì chuyện này mà ép y tức nước vỡ bờ.
Phải biết rằng, Giang Châu là vùng phì nhiêu, dân giàu mạnh, chính là kho lương lớn nhất của Ngụy quốc.
Nếu Chu thượng thư mất bình tĩnh, để lộ ý nghi ngờ của hoàng đế đối với các đại tướng trấn thủ biên cương, khơi dậy họa binh đao, hậu quả khó mà lường được... Dù muốn bắt rùa trong chum thì cũng phải dụ cho được Bùi Toản vào kinh trước đã.
Sắc mặt Chu thượng thư xám lại, tiến thoái lưỡng nan.
Trái lại, Bùi Toản chỉ hơi nhếch môi, lạnh giọng nói: “Giang Châu giặc cướp hoành hành, không phải nơi có thể ở lâu. Nhất là năm nay tuyết lớn, giặc cướp nhiều, dân chạy loạn khắp nơi... Bản quan khuyên Chu thượng thư một câu, vẫn nên sớm lên đường về kinh thì hơn.”
Nghe vậy, mặt Chu thượng thư gần như tím lại vì giận, làm sao ông ta không nghe ra được lời hăm dọa trong câu nói ấy?
Rõ ràng Bùi Toản đang nói rằng, nếu còn không đi, e rằng Chu thượng thư sẽ “Chết oan chết uổng”. So với lòng trung với vua, có lẽ mạng sống vẫn đáng giá hơn.
Tên này thật ngông cuồng! Quá mức kiêu ngạo!
Nhưng Chu thượng thư bị y khống chế, đành phải thuận theo mà thôi.
Người ta vẫn nói hai quân giao chiến, không bao giờ giết sứ giả. Nhưng Bùi Toản lại là kẻ tim sói gan chó, không hề tuân theo lẽ thường!
Chu thượng thư vốn sợ chết, bèn tỏ vẻ yếu thế: “Lời của Bùi Đại đô đốc rất đúng... Tết đến nơi rồi, quả thật nên sớm về kinh thì hơn.”
“Rất tốt. Bản quan bị thương trong người, không tiện nói nhiều, xin cáo lui về doanh trước để dưỡng thương.”
Bùi Toản không thèm để ý đến Chu thượng thư nữa. Y bị thương, dắt ngựa, phóng nhanh trở về quân doanh.
Vết thương trên ngực y vốn không phải giả. Vừa rồi trước mặt quan viên kinh thành, y chỉ cố nén đau mà gắng gượng đứng vững. Nay vừa về tới trướng, người đã nóng rực, môi trắng bệch.
Chưa kịp gọi y quan đến, từ xa y đã thấy một nữ tử thân hình yểu điệu đang khom mình bên giường, dịu dàng hầu hạ.
Nữ tử cất giọng mềm mại: “Đại đô đốc, người đã trở về rồi.”
Ánh mắt lạnh lẽo của Bùi Toản quét qua, nhận ra người đó chính là muội muội ruột của Trịnh Chí Minh, Trịnh Tuệ Âm.