Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 3

Trước Sau

break

Lâm Dung ngã nhào xuống đống tuyết, nửa bên mặt cắm sâu vào lớp băng lạnh xốp, tai nàng ù đi, tim phổi đau nhói, rõ ràng là bị đá đến tổn thương.

Nhìn dáng vẻ mềm oặt ấy của nàng, Lưu quản sự tức giận vô cùng. Thấy Bùi Toản đã đi xa, ông ta định giơ tay đánh tiếp.

Không ngờ, chàng thiếu niên ấy lại xoay người trở lại, bước đến trước mặt Lâm Dung.

Bùi Toản nhìn cô bé đối diện qua lớp máu bẩn trên tóc, ánh mắt y chỉ khẽ lướt qua, hờ hững mà lạnh nhạt.

Ngay sau đó, giọng nói trong trẻo mà hơi trầm của y vang lên, tựa như giọng nói từ trời vọng xuống, y nói với Lưu quản sự: “Đêm giao thừa kiêng thấy máu, đừng làm tổn thương người.”

Được lệnh của Bùi Toản, tất nhiên Lưu quản sự cúi đầu khom lưng, vội vàng đáp lời, lại còn ấn mạnh đầu Lâm Dung xuống, ép nàng dập đầu tạ ơn.

Một ngụm máu nghẹn nơi lồng ngực khiến nàng suýt không thở nổi, mắt Lâm Dung mờ đi vì lớp sương máu, chỉ thấp thoáng thấy nơi ống tay áo rộng của Bùi Toản lộ ra một đoạn cổ tay trắng ngần.

Xương tay thon dài, khớp ngón rõ ràng, thanh mảnh như ngọc. Trên cổ tay ấy quấn một chuỗi hạt bồ đề, hương trầm nhè nhẹ lan khắp ống tay áo.

Khoảnh khắc ấy, chỉ nhờ một phần cổ tay kia, Lâm Dung đã tin rằng mình vừa trông thấy thần tiên hạ phàm.

Đại thiếu gia lòng dạ Bồ Tát, phong tư như ngọc, đúng là tiên nhân giữa nhân gian.

Nàng mang ơn Bùi Toản, kính trọng vị chủ tử cao quý này.

Nàng nào dám có chút ý nghĩ xấu nào với y chứ.

*

Dọc ven biển Du Châu, vừa mới kết thúc một trận ác chiến bình khấu.

Trên bờ là những mảnh gỗ cháy đen từ xác tàu bị đốt, hàng vạn thi thể binh sĩ mặc giáp đen bị treo cao trên những cột buồm gãy nát bởi pháo lửa. Ruột gan thối rữa của chiến hữu rơi vãi khắp đất, mùi máu tanh xộc thẳng vào lòng người.

Trời đêm nặng nề, sao rơi nơi đồng hoang.

Xác người nổi trôi giữa sóng, làn thủy triều đen sì của biển dập dờn lên xuống.

Rõ ràng là vùng biển tối đen, nhưng lại bị tứ chi đứt lìa của binh sĩ nhuộm thành một mảng đỏ rợn người.

Tiếng kèn lệnh vang dội, cao vút xuyên mây.

Trong trận kháng Oa lần này, Ngụy quốc đại thắng.

Phó tướng Trịnh Chí Minh nhận quân lệnh từ Bùi Toản, tiếp tục truy quét tàn quân, lại điều y công đến, khẩn cấp cứu chữa thương binh của phe mình trên chiến trường...

Ở phía xa, một nam tử khoác giáp đen, vóc dáng cao lớn, lội nước bước ra. Y tháo mũ giáp trên đầu, để lộ gương mặt tuấn tú vương đầy nước biển và bùn đất.

Chính là Bùi Toản, người vừa trở về từ trận chiến.

Bùi Toản sải bước lên bờ, vai lưng thẳng tắp, dáng người kiêu ngạo tuấn tú. Tóc sau gáy ướt sũng, bị gió biển thổi tung, quét qua nửa bên đường nét cứng rắn của chiếc cằm lạnh lẽo.

Dường như y bị ánh lửa chiến trường hấp dẫn, hơi nhắm mắt lại.

Đôi mắt phượng hẹp dài, ánh nhìn sắc lạnh, khi nhìn vào người khác thì như hóa thành lưỡi dao thép lướt qua xương, để lại cơn đau lạnh buốt tận tim gan.

Dù là Chu thượng thư của Binh bộ đã làm quan nhiều năm, cũng chưa từng thấy ánh mắt nào đáng sợ đến vậy. Trong khoảnh khắc ấy, ông ta bị ánh nhìn của Bùi Toản dọa đến nín lặng, mãi lâu mới thốt nên lời.

Chu thượng thư hỏi: “Bùi đại đô đốc, mọi chuyện đều ổn chứ?”

Chu thượng thư vốn là quan ở kinh thành, phụ trách việc của Binh bộ.

Lần này, ông ta nhận một nhiệm vụ gian nan, được Nguyên Khánh Đế phái đến Giang Châu, giám quân đốc chiến, để sau khi Bùi Toản thắng trận thì có thể triệu y về kinh báo cáo công tác và lĩnh thưởng.

Trước kia chỉ là muốn lấy ấn phù trong tay Bùi Toản, thu hồi binh quyền, còn nay lại thêm chuyện mời y trở về kinh báo công tác, ai biết được có phải là Hồng Môn Yến chờ sẵn để giết công thần hay không?

Đương nhiên Bùi Toản chẳng dễ sa bẫy.

“E là không tiện lắm.” Bùi Toản khẽ nhíu mày, gân xanh ở thái dương nổi rõ. Y cố ý vén phần giáp nơi ngực áo lên để Chu thượng thư nhìn thấy vết thương đã bị nước biển ngâm đến rữa nát.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương