Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 29

Trước Sau

break

Dường như sợ hành động của mình gây nghi ngờ, nàng cúi thấp đầu, cung kính hành lễ: “Nô… Nô tỳ tham kiến đại thiếu gia.”

Lâm Dung tự biết mình và Bùi Toản thực sự là cách biệt một trời một vực, chỉ cần nàng cố ý tránh né, ắt có thể bình yên vô sự qua hết một tháng.

Đợi Bùi Toản rời khỏi tổ trạch, nàng lại chăm chỉ làm việc, tích góp đủ tiền chuộc thân, rời khỏi phủ Bùi, vậy là mọi sự đều tốt đẹp.

Thế nhưng nàng nào ngờ, ông trời dường như thích trêu ngươi kẻ khổ mệnh, lại cứ để nàng hôm nay đụng phải Bùi Toản, còn làm rơi cả gói dược liệu tránh thai kia.

Sắc máu trên mặt Lâm Dung lúc này đã rút sạch, nàng chỉ có thể âm thầm cầu khấn Bùi Toản là kẻ ngạo nghễ, ắt khinh thường việc tìm hiểu mấy thứ thuốc phụ khoa này, chắc chắn sẽ không phát hiện ra manh mối.

Nhưng rõ ràng nàng đã tính sai.

Bùi Toản nhiều năm chinh chiến, nam chinh bắc phạt, thân mang vô số thương tích, sao có thể không thông hiểu y lý?

Chỉ một cái liếc mắt, y đã nhận ra dược liệu dưới đế giày mình giẫm phải, chính là phương thuốc hoạt huyết thông kinh dùng để tránh thai… Bùi Toản khẽ nhíu mày, đưa mắt đánh giá Lâm Dung một lượt.

Thiếu nữ không búi tóc kiểu phụ nhân, chỉ tết một bím tóc, buộc dây tua đỏ sắc phù dung dài chừng một tấc. Có lẽ để tiện làm việc, tóc mai hai bên đều được vén gọn ra sau tai. Gương mặt trắng như ngọc, vành tai đầy đặn mềm mại, trông tuổi còn nhỏ, thậm chí còn mang vài phần non nớt.

Rõ ràng vẫn búi kiểu tóc khuê các chưa xuất giá, vậy mà hành sự đã vượt khuôn phép, lén lút phá thân khai hoa… Quả thực không biết giữ lễ.

Gia phong Bùi phủ dẫu có rối ren đến đâu, Bùi Toản cũng lười quản thúc. Bởi vậy, y không nói thêm điều gì, chỉ cất bước rời đi.

Lúc này, Phùng thúc đã từ dưới tuyết bò dậy, vừa rên đau vừa vội vàng theo sau chủ tử.

Vốn dĩ Phùng thúc định trách phạt tiểu nha đầu ngoại viện này vì tội lỗ mãng, nhưng vừa cúi đầu nhìn rõ mặt nàng, thoáng vui, cười nói: “Thì ra là nha đầu ngươi à!”

“Ngài… Biết nô tỳ sao?” Lâm Dung ngỡ ngàng ngẩng đầu.

Phùng thúc khen nàng: “Trước đó ngươi đến viện Ngọc Trần đưa cơm, làm việc rất ổn thỏa. Ta còn định thưởng cho ngươi, nào ngờ nha đầu ngươi chuồn nhanh thật!”

Phùng thúc là quản sự lão luyện trong nội trạch, đám nha hoàn gã sai vặt có lòng dạ gì, có giấu mưu toan quanh co hay không, đều không qua nổi đôi mắt tinh tường của ông ta.

Lâm Dung tuy chỉ là nha đầu ngoại viện, nhưng làm việc trầm ổn, tận tâm tận lực, lại biết giữ bổn phận. Làm xong việc lập tức quay về ngoại viện, chờ đủ hai canh giờ lại nhớ quay lại viện Ngọc Trần thu dọn bát đũa, lặng lẽ rời đi.

Một việc đưa cơm, không có nha hoàn nội viện chỉ dạy, vậy mà nàng vẫn làm đâu ra đấy, gọn gàng đẹp mắt, Phùng thúc tự nhiên coi trọng nàng hơn vài phần.

“Sau này mấy bà bà đưa cơm làm việc thì qua loa cẩu thả, suốt ngày ầm ĩ không thôi, còn chờ ta thưởng tiền, thật đáng ghét. Sau này nếu ngươi rảnh, lại đến viện Ngọc Trần đưa cơm đi, ta sẽ gói cho ngươi mấy miếng bánh táo đỏ, không để ngươi thiệt đâu.”

Phùng thúc nay đã gần bảy mươi, thấy Lâm Dung thì nhớ tới cháu gái ở quê, tất nhiên muốn chăm sóc nàng đôi phần.

“À phải rồi, nha đầu ngươi tên gì?”

Đây là lần đầu Lâm Dung được đại quản sự trong phủ khen ngợi hòa nhã như vậy, nàng vừa mừng vừa sợ, vội nói: “Nô tỳ… Nô tỳ tên là Lâm Dung. Lâm trong rừng núi, Dung trong bánh liên dung.”

“Tên hay!” Phùng thúc khen một câu, rồi nói: “Ngươi lo dọn xe cá đi, ta còn phải theo đại thiếu gia ra ngoài làm việc.”

Nói xong, ông ta không nói thêm gì, bèn để nàng rời đi.

Phía xa, Bùi Toản nghe thấy câu “từng đến viện Ngọc Trần đưa cơm”, không khỏi khựng bước, nghiêng mắt quay đầu nhìn lại.

Y nhớ tới ngày ấy trong sảnh ăn, tiểu cô nương quỳ gối dưới đất… Đầu ngón chân ửng đỏ như mũi hoa sen non. Một đoạn cổ chân trắng nõn như ngó sen, dính chút tuyết tan, lại càng trong trẻo mềm mại.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương