Dẫu đã cố gắng tống hết những thứ Bùi Toản để lại trong người ra ngoài, nàng vẫn sợ mang thai… Suy nghĩ cả đêm, cuối cùng cũng nghĩ ra lý do để ngày mai theo Triệu bà bà ra ngoài mua thuốc tránh thai.
Nàng có thể nói dối là đau bụng, đi mua chút dược thiện.
Cả đêm, Lâm Dung ôm chặt tờ phương thuốc tránh thai mà Lục Châu viết cho mình, trằn trọc không yên.
Nàng không biết chữ trên giấy, mai ra tiệm thuốc còn phải đưa cho đại phu xem mới có thể bốc thuốc.
Nhìn nàng thì là thiếu nữ chưa có phu quân, nhưng lại đi mua thuốc dùng trong chuyện phòng the, không biết có bị người ta chỉ trỏ hay không.
Hơn nữa… Chỗ giữa hai chân dường như đã trầy da, đau nhức vô cùng, có nên bỏ tiền mua ít thuốc mỡ bôi không?
Không biết ra ngoài một chuyến sẽ tốn bao nhiêu tiền, nàng khó khăn lắm mới tích được mười bốn lượng bạc, nếu còn tiêu nữa, e lại phải dành dụm thêm nửa năm.
Lâm Dung thở dài, chỉ cảm thấy đầu óc ong ong đau nhức.
Nửa tỉnh nửa mê, đầu đau như búa bổ, nàng cứ thế chịu đựng đến sáng hôm sau.
Sáng sớm, nô bộc viện Ngọc Trần sang ngoại viện tìm người giúp tháo màn, dỡ rèm chắn gió, nhưng Lâm Dung không dám dính dáng đến đại thiếu gia nữa, chỉ giả vờ không thấy, lén lút cúi người trốn đi, âm thầm theo Triệu bà bà ra ngoài mua cá tôm.
Bình thường nàng không tranh việc, thậm chí còn nhường việc nhẹ cho tiểu nha hoàn khác, hôm nay lại hiếm thấy lanh lẹ, theo Triệu bà bà ra ngoài tránh việc.
Triệu bà bà cười trêu: “Sao hôm nay lại dính người thế?”
Lâm Dung cười nhẹ: “Chỉ là đến kỳ, eo hơi đau, không làm việc nặng được ạ.”
Triệu bà bà biết nàng thuở nhỏ đói khổ, thân thể suy yếu, để lại gốc bệnh.
Kỳ nguyệt sự của nàng vốn không đều, mỗi lần tới lại dữ dội, đau đến mặt mày trắng bệch, phải mấy ngày mới đỡ.
Triệu bà bà cũng có chút tình nghĩa, không khỏi lo lắng: “Vậy lát nữa con đi mua miếng bánh đường mía ăn, hoặc ra tiệm thuốc bốc ít thuốc, không thì nấu nước gừng mà uống. Đây là phương thuốc gia truyền, làm ấm tử cung, uống vào sẽ đỡ đau.”
Lâm Dung gật đầu lia lịa: “Lát nữa con sẽ ghé tiệm thuốc xem thử.”
Triệu bà bà biết nàng tiết kiệm, không bệnh nặng tuyệt đối không vào tiệm thuốc, hôm nay chịu bỏ tiền, chắc là đau dữ lắm.
Bà ấy lập tức thúc nàng đi lấy thuốc trước, cũng không bắt nàng theo ra chợ cá nữa.
Chuyến ra ngoài này khá thuận lợi, Lâm Dung một mình đến tiệm thuốc, mua được dược liệu theo lời Lục Châu dặn.
Nàng nhét gói thuốc vào ngực áo, trong lòng nhẹ nhõm hơn nhiều.
Đến khi Triệu bà bà mua nguyên liệu xong, trời đã xế chiều, mặt trời dần lặn.
Triệu bà bà đi đối sổ với phòng kế toán ngoại viện, để lại một mình Lâm Dung chuyển những giỏ cá bạc tươi vào bếp chung.
Nhưng vì đêm qua bị Bùi Toản giày vò quá mức, nàng kiệt sức, lúc đẩy xe vào cửa hông Bùi phủ, đầu óc hoa lên, vô tình đâm phải người.
Phùng thúc ngã ngồi xuống đất, kêu lên: “Con nha đầu nào không có mắt, dám đụng ta?”
“Trời ơi! Phùng quản sự, ngài bị ngã rồi!” Lâm Dung hoàn hồn, sợ đến môi trắng bệch, vội chạy tới đỡ người. Nào ngờ nàng vội vàng quá, lại giẫm phải con cá trơn trượt dưới chân. Cả người trượt ngã, ngồi phịch xuống đất.
Ngay lúc đó, gói thuốc tránh thai trong ngực nàng rơi ra, lăn vào đám tuyết. Nàng bất chấp cơn đau, vội vàng chạy đi nhặt thuốc. Đúng lúc ấy, một đôi giày nam bằng lụa trắng chậm rãi bước tới.
Nam nhân thong thả tiến lại, áo choàng lông hồ ly đen quét qua mặt đất, cuốn theo lớp tuyết mịn, dừng trước mặt nàng.
Lâm Dung thường xuyên quỳ hành lễ, chỉ nhìn giày cũng nhận ra người đến.
Người trước mặt… Lại chính là đại thiếu gia Bùi Toản?
Hai mắt nàng đờ ra, đầu óc như bị đánh một gậy. Tay chân cứng đờ, nín thở, như bị định thân, không thể cử động.
Cho đến khi chiếc giày kia lạnh lùng giẫm lên mấy vị thuốc rơi vãi, nàng mới giật mình tỉnh lại. Lâm Dung run rẩy, cúi người nhặt phần thuốc còn lại, vội nhét lại vào ngực áo.