Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 27

Trước Sau

break

Chỉ một ánh nhìn như sấm sét, đã mang theo uy thế tích lũy nhiều năm chốn quan trường, ép đến mức Lục Châu phải khom lưng, lạnh sống lưng, không dám lên tiếng.

Bùi Toản đặt chén trà xuống, thong thả nói: “Ta hỏi ngươi vài việc. Trả lời tốt thì còn có thể đứng mà ra ngoài, nếu dám nói dối, đôi chân này… Chặt bỏ đi.”

Vừa dứt lời, Lục Châu nhớ tới cảnh Tử Yên bị hành hình ngoài sân, toàn thân run rẩy, vội dập đầu: “Nô… Nô tỳ là nha hoàn viện Ngọc Trần, đối với chủ tử trung thành tận tâm, không dám giấu giếm điều gì.”

Lục Châu không biết vì sao Bùi Toản lại làm khó mình, trong lòng kêu khổ không thôi, chỉ mong hôm nay còn giữ được mạng mà rời đi.

Trước đó, nàng ta đang bày thức ăn trong sảnh, vừa nghe truyền gọi, trong lòng còn dâng lên chút kích động.

Nàng ta nhớ việc Lâm Dung hầu hạ mà không lộ mặt, còn từng nghĩ liệu mình có cơ hội mạo danh hưởng phúc. Nhưng khi quỳ trước mặt Bùi Toản, chịu đựng ánh mắt đáng sợ như muốn mổ bụng moi tim kia, rốt cuộc nàng ta cũng dập tắt hết mọi ý nghĩ không nên có.

Đây đâu phải chủ tử trong nhà, rõ ràng là Diêm vương đòi mạng giữa đêm!

Bùi Toản gõ đe đủ rồi, hờ hững hỏi: “Đêm qua, có phải ngươi ở gần hầu hạ?”

Trong đêm tối, tuy y không nhìn rõ dung mạo nữ tử dưới thân, nhưng nhớ rõ vóc dáng… Lục Châu cao hơn, tuyệt không phải người đêm qua.

Y muốn xem nàng ta có dám nói dối hay không.

May thay Lục Châu thông minh, không dám lừa gạt vị đại đô đốc sát phạt quyết đoán này.

Nàng ta run giọng đáp: “Đêm qua nô tỳ định tắm rửa xong sẽ đến hầu hạ, nào ngờ ban ngày quá mệt, lại ngủ quên… Đến lúc đêm khuya chạy tới gian phòng bên, thì trong phòng đã không còn ai.”

Lục Châu đối với Lâm Dung cũng có chút tình nghĩa, không tiết lộ tung tích nàng, chỉ một mực nhận lỗi ngủ quên, bỏ lỡ cơ hội hầu hạ.

Nhưng Bùi Toản đâu phải chủ tử dễ bị qua mặt.

Nam nhân khẽ nhắm mắt, nghe ra điểm mấu chốt, hỏi thêm: “Ngươi đến gian phòng đó lúc nào?”

Lục Châu mồ hôi như mưa, lắp bắp: “Giờ Dần ba khắc…”

Thời điểm không sai, thần sắc cũng hoảng loạn, không giống giả dối.

Bùi Toản không hỏi thêm, phất tay cho lui.

Lục Châu như từ cõi chết trở về, áo trong đã ướt đẫm mồ hôi, vội vã rời khỏi hoa sảnh, không dám xuất hiện trước mặt Bùi Toản nữa.

Phùng thúc đứng bên xem, lúc này mới hiểu ra, tò mò hỏi: “Gia, chẳng lẽ nha hoàn hầu hạ đêm qua… Không phải Lục Châu?”

Bùi Toản nhíu mày, không đáp.

Y nhớ rõ y phục của nha đầu kia giản dị, không phải loại gấm vóc mà đại nha hoàn như Lục Châu mặc, nghĩ lại chỉ là một nha hoàn hầu hạ thấp kém chuyên bưng trà rót nước mà thôi.

Chỉ là tối qua Bùi Toản dục hỏa quá thịnh, không hỏi nhiều, vậy mà lại sủng hạnh một nha đầu không đáng nhắc tới… Quả thực là nỗi nhục khó mà chấp nhận.

Bùi Toản nhớ lại cảnh hỗn loạn trong gian phòng bên ban nãy, lại nghĩ đến đêm qua không có bà bà vào dọn giường, cũng không đưa canh tránh thai tới, trong lòng hiểu ra.

Chính nha đầu kia muốn giữ lại “mưa móc”, lại sợ chủ tử không cho phép, nên mới không chịu uống thuốc tránh thai, nửa đêm lén trốn khỏi viện, giữ lại tinh nguyên, mong một lần mà có thai… Quả là một nữ nhân tâm cơ sâu kín.

Bùi Toản khẽ vuốt chuỗi Phật châu đã được khai quang trên án thờ, trong lòng lạnh lẽo lan tràn.

Y biết rõ, chỉ vài ngày nữa, nha đầu đó nhất định sẽ tự tìm đến viện Ngọc Trần, đòi một danh phận, xin chút ban thưởng.

Dẫu sao, nha hoàn trong Bùi phủ ai mà chẳng lấy việc bước vào hậu viện đại phòng làm vinh? Sao nàng có thể ngoại lệ? Đã vậy, Bùi Toản cũng không buồn truy tìm nha đầu kia nữa.

Kẻo chỉ một đêm ân ái mà sinh kiêu, sau này thành thị thiếp lại gây rối gia trạch.

-

Đêm qua, khi Lâm Dung trở về ngoại viện, đã là nửa đêm.

Tiểu nha hoàn cùng phòng là Xuân Hoa đã ngủ từ sớm, nàng không dám quấy rầy, chỉ nhẹ nhàng trèo lên giường, mặc nguyên y phục mà ngủ.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương