Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 26

Trước Sau

break

Dược tính trong người Bùi Toản đã tan, dục niệm cũng lắng xuống, không còn mất kiểm soát như trước.

Y đã mất hứng với nàng, ánh mắt trở nên lạnh lẽo, thờ ơ.

Ánh nhìn ấy vô tình mà giá lạnh, lướt dọc theo sống lưng gầy guộc không một mảnh vải của nàng. Cuối cùng dừng lại nơi đầu gối nàng, còn lưu lại những vết bầm sâu do ngón tay siết chặt.

Nàng đã bị y nghiền nát. Trên người chằng chịt dấu vết, tựa như vừa trải qua một trận tra tấn.

Bùi Toản lờ mờ nhớ ra, đó là do khi khống chế nàng, y đã lỡ tay dùng lực quá mạnh.

Lâm Dung vẫn đang cố chịu đau, tiếng nức nở không dứt, cả khuôn mặt vùi sâu vào chăn, đến cả chiếc cằm trắng cũng không lộ ra, chẳng rõ là cố ý làm bộ hay thực sự đã bị giày vò đến mức không chịu nổi.

Bùi Toản chỉ liếc nàng một cái, rốt cuộc cũng không đưa tay kéo nàng vào lòng, lau nước mắt cho nàng.

Y chẳng có hứng thú với gương mặt nàng, thậm chí cũng lười hỏi tên.

Mặc cho nàng nghẹn ngào khóc, y dần sinh phiền. Y khoác áo đứng dậy, lạnh lùng bỏ mặc nàng phía sau.

“Nếu có nhu cầu, tự gọi người hầu tới lau rửa… Ngươi đã giúp ta giải dược, ta sẽ cho ngươi một danh phận làm thiếp.”

Lục Châu nghe vậy, vừa cảm thán lúc này đầu óc Lâm Dung lại linh hoạt, lại tiếc nàng cố chấp đến mức có bánh từ trên trời rơi xuống cũng không chịu nhận.

Lục Châu không biết làm sao với nàng, lại thấy nàng vừa kỳ cọ những vết đỏ, vừa cắn răng nhẫn đau, thực sự đáng thương.

Lục Châu thở dài một tiếng.

Nàng lấy cho Lâm Dung một bộ y phục sạch sẽ, lại dặn dò nàng ngày mai nhất định phải ra ngoài phủ mua một thang thuốc tránh thai về uống.

Kẻo đến lúc mang thai, đại thiếu gia lại không nhận, bị gán tội làm loạn hậu viện, khi đó thực sự không còn đường lui.

-

Đầu năm, tuyết bay đầy trời.

Dẫu sáng sớm tuyết đã ngừng, bên ngoài vẫn trắng xóa một màu.

Đêm qua Bùi Toản trở về phòng nghỉ ngơi, hoàn toàn không để tâm đến nha đầu đã hầu hạ mình.

Sáng nay sau khi rửa mặt thay y phục, chỉnh tề xong xuôi, y mới nhớ đến chuyện hoang đường đêm trước.

Tính tình Bùi Toản vốn lạnh nhạt, không nặng dục niệm, lại vì thuở nhỏ bên cạnh luôn bị Thẩm thị cài người giám sát, càng chán ghét người khác đến gần.

Những năm qua vì công danh lợi lộc, y một lòng chinh chiến, rong ruổi sa trường, không có tâm tư đặt thêm cơ thiếp trong phòng.

Nếu không phải đêm qua uống phải xuân dược, sao y có thể cùng một nô tỳ…

Ánh mắt Bùi Toản trầm xuống, sắc mặt lạnh như băng.

Tần Vương thật to gan, dám tính kế y. Đợi khi có cơ hội, y nhất định hoàn trả cả vốn lẫn lãi món nợ này.

Bùi Toản suy nghĩ một lúc, trước khi dùng bữa, vẫn đi một chuyến đến gian phòng bên đêm qua.

Ánh sáng ban ngày tràn qua cửa sổ chạm khắc mai lan trúc cúc, trong phòng sáng bừng. Y liếc mắt nhìn qua, chỉ thấy mảnh vỡ ấm trà rơi đầy đất, cùng đống chăn nệm bị vò đến rối tung.

Trong phòng không một bóng người, nha đầu đêm qua đã không rõ tung tích. Đôi mắt phượng của Bùi Toản trầm xuống, ngón tay cái thô ráp đã siết chặt chuỗi Phật châu trên cổ tay.

“Lão Phùng!” Bùi Toản quát lạnh.

Phùng thúc nghe gọi, lập tức chạy vào, quỳ trước mặt chủ tử: “Gia gọi lão nô?”

Bùi Toản nén lại ác niệm đang dâng lên trong lòng, lạnh giọng hỏi: “Đêm qua ông có sắp xếp nha hoàn hầu hạ không?”

Phùng thúc ngạc nhiên nhìn y, lẩm bẩm: “Đương nhiên có. Lão nô đặc biệt gọi Lục Châu cô nương đến hầu đại thiếu gia, chẳng lẽ nàng ấy làm việc không chu đáo?”

Nghe xong, ánh lạnh trong mắt Bùi Toản dịu đi đôi chút, y nhàn nhạt nói: “Truyền Lục Châu vào viện lĩnh thưởng.”

-

Trong chính sảnh, Bùi Toản ngồi trên ghế quan tử đàn chạm mây như ý, trong tay cầm một chén trà Hầu Khôi.

Gương mặt lạnh lùng của nam nhân bị làn hơi trà lượn lờ bao phủ, ánh mắt sắc bén âm trầm, dừng lại trên đỉnh đầu đang cúi thấp của Lục Châu, không ngừng dò xét.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương