Bùi Toản không có ý nuông chiều nàng. Dẫu sao cũng chỉ một lần, giải xong dược, y sẽ bỏ nàng như giày rách.
Nghe vậy, y chỉ dùng những ngón tay lạnh lẽo, vén đi mái tóc đen trên lưng nàng. Ánh mắt âm trầm của nam nhân lần lượt dừng lại trên bờ vai tròn trịa, rồi dừng nơi một vết bớt đỏ như hoa mai.
Ánh mắt y sâu thẳm, kéo giãn khoảng cách, lạnh lùng nói: “Ta biết… Không cần ngươi nhắc nhiều lần. Nếu ngươi không sạch, ta đã không chạm vào.”
Lời ấy chẳng khác nào một cái tát nặng nề giáng thẳng lên mặt Lâm Dung.
Hai má nàng nóng bừng, không rõ là phẫn nộ hay tủi nhục, chỉ cảm thấy lòng tự tôn bị giẫm đạp đến đau đớn.
Nàng có chút hối hận, có chút bất lực, nhưng cuối cùng vẫn nuốt hết mọi cảm xúc vào lòng.
Nàng hiểu, mình phải đủ ngoan ngoãn. Nàng chỉ là bùn đất dưới chân kẻ quyền quý, vốn không nên sinh ra thứ tự tôn vô dụng ấy.
Lâm Dung chấp nhận số phận, mặc cho Bùi Toản tùy ý hành xử, mặc cho y siết chặt vòng eo nàng.
Tóc nàng buông rối, theo từng nhịp lên xuống mà lay động, như rắn đen trong đêm điên cuồng uốn lượn.
Nếu Lâm Dung không phải là một kẻ ngây thơ vô tri hẳn sẽ biết, Bùi Toản nên ôm nàng, hôn nàng, trấn an nàng. Nhưng y lại khinh thường nàng đến vậy. Y coi nàng như một thứ có cũng được, không có cũng chẳng sao, thậm chí đến y phục cũng không cởi, cứ thế mà chiếm đoạt.
Trên người nam nhân trộn lẫn mùi rượu nồng, khí lạnh của tuyết, cùng hương đàn thanh nhã, tùy ý làm càn, chẳng hề chuẩn bị cho cuộc hoan ái này.
Lâm Dung dần mất đi ý thức.
Tựa như một khối thân xác rã rời, không còn cảm nhận.
Không biết đã qua bao lần, Bùi Toản hiếm hoi nổi chút “thiện ý”, hỏi nàng: “Đau lắm sao?”
Lâm Dung gật đầu trong nước mắt, sợ y không nhìn thấy, lại khàn giọng đáp: “Đau…”
Bùi Toản khẽ cười. Giọng y nghe như mang chút từ bi, nhưng động tác lại càng thêm mạnh mẽ.
Lâm Dung sợ hãi mở to mắt, không hiểu vì sao y lại như vậy.
Sự cứng đờ cùng nỗi sợ hãi của nàng lại vừa hay trở thành thứ làm Bùi Toản thêm phần hứng thú.
Lâm Dung hoàn toàn không hay biết, chính bộ trung y vá chằng vá đụp, chiếc quần mỏng đã giặt đến sờn, cùng đôi giày bông từng khâu vá của nàng, lại vô tình nuôi lớn một thứ tà niệm buông thả dục vọng trong lòng Bùi Toản.
Lâm Dung quá đỗi thấp hèn, nhỏ bé, tựa như vốn dĩ sinh ra từ bùn đất, nên dù phải chịu bao nhiêu giày vò, bao nhiêu khổ sở, Bùi Toản cũng chẳng cần cảm thấy áy náy.
Chỉ trách nàng quá ngoan ngoãn, ngoan đến mức dù Bùi Toản có vặn gãy cổ nàng, nàng cũng sẽ không rên lấy một tiếng.
Đây vốn là kiếp nạn nàng phải chịu, y có thể mặc sức làm càn.
Dẫu là lần đầu của Bùi Toản, vậy mà cũng giày vò gần một canh giờ.
Ngay lúc Lâm Dung tưởng rằng y đã xong việc, y bỗng đổi sang dáng vẻ cao quý, đưa tay đỡ lấy nàng. Đầu ngón tay lạnh lẽo của nam nhân ấn lên bụng dưới mềm mại của nàng, khiến Lâm Dung sợ hãi run rẩy, cả người không ngừng co rụt.
Tựa như Bùi Toản chính là mãnh thú hồng thủy.
Lâm Dung che mặt, nước mắt ướt đẫm hai tay, nàng không dám quay đầu, chỉ có thể bất lực cầu xin: “Xin ngài…”
Nào ngờ, sự yếu thế của nàng chỉ đổi lại một tiếng cười khẽ mang theo ý châm chọc của Bùi Toản.
Hơi thở nam nhân dồn dập nơi cổ họng: “Cố chịu một chút.”
Y việc gì phải để tâm đến sự khó chịu của nàng, nàng vốn dĩ chỉ là nô tỳ của y.
…
Sau đó, Bùi Toản đã mặc chỉnh tề lại bộ trường bào tơ mềm.
Trong phòng vẫn không thắp đèn, chỉ có chiến trường hoang đường kia, từ chiếc bàn tròn cứng lạnh, chuyển sang giường mềm.
Chén trà Lâm Dung mang tới rơi vỡ khắp nơi, căn phòng bừa bộn, phảng phất mùi trà chát đắng.
Lâm Dung rõ ràng đã kiệt sức, nàng quay lưng về phía y, chỉ lộ ra tấm lưng trắng mịn lấm tấm mồ hôi.
Ánh trăng lặng lẽ lọt qua song cửa, trên vai nàng, nốt chu sa đỏ tươi kia tựa như một đóa mai yêu diễm.