Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 24

Trước Sau

break

Cũng cảm nhận được bàn tay khống chế của y tuy có kiềm chế, nhưng chỉ cần sơ sẩy, cũng đủ khiến nàng tan xương nát thịt.

Trong lòng nàng, Bùi Toản vốn như một pho tượng Phật lạnh lẽo. Nhưng hôm nay, trên người y lại như có lửa thiêu, nóng đến đáng sợ.

Ngọn lửa ấy lan sang nàng, thiêu đốt nàng đến không còn gì. Nàng không dám động đậy, chỉ run run gọi thêm một tiếng: “Đại thiếu gia…”

Một nha đầu ngu ngốc, gặp chuyện cũng chỉ biết dùng giọng khàn khàn, chẳng hề dịu dàng mà cầu xin.

Mà lúc này, Bùi Toản đã bị giọng nói như khóc như oán ấy giày vò đến cực hạn.

Hiện giờ đã cung đã lên dây, không thể không bắn.

May mà, khi Bùi Toản nghe tiếng Lâm Dung gọi khẽ, mang theo chút nghẹn ngào như khóc, tuy có phần ồn ào, nhưng y cũng không chán ghét. Ngược lại, y lại cảm thấy nha đầu này khá biết điều. Y vốn không thích nữ tử uốn éo làm dáng mà tiến lại gần, bộ dạng giả tạo ấy chỉ khiến y sinh chán ghét.

Khoảnh khắc Bùi Toản thẳng người, hiếm khi y nổi lòng tốt, thấp giọng nói với nàng một câu: “Ta trúng dược, cần ngươi giúp ta giải bớt…”

Cũng chính trong khoảnh khắc ấy, Lâm Dung rốt cuộc hiểu rõ Bùi Toản muốn làm gì.

Ngay khi Bùi Toản ngang nhiên xâm nhập, đôi mắt hạnh của nàng trợn tròn, toàn thân như mất hết sức lực, mềm nhũn ngã sấp xuống mặt bàn gỗ.

Nàng thu cằm, cắn chặt môi để chịu đau. Trong cơn mơ hồ, nàng thấy bàn tay đeo chuỗi Phật châu của y đang siết chặt bờ vai gầy guộc của mình.

Ngón tay nam nhân thon dài, trắng như ngọc, cánh tay rắn rỏi hữu lực, lực đạo hung mãnh, dường như muốn khảm thẳng vào da thịt nàng.

Bùi Toản giống như một con dã thú hung tợn, chỉ khi dùng sức như vậy, mới có thể giữ chặt Lâm Dung trong lòng bàn tay, không cho nàng thoát khỏi vực sâu dù chỉ nửa bước.

Lâm Dung gánh chịu hết thảy, chợt nhớ lại chuyện cũ… Cũng là một ngày đông giá lạnh như vậy, Bùi Toản đi ngang ngoại viện, đã cứu nàng một mạng.

Dẫu khi ấy động cơ của y không thuần, dẫu y đầy vẻ khinh miệt, nhưng nàng quả thật nhờ ân ấy mà sống đến hôm nay.

Lâm Dung tự an ủi bản thân.

Từ trước đến nay nàng luôn phân minh, chưa từng muốn mang nợ ân tình. Nếu Bùi Toản trúng dược, cần nàng giúp giải, vậy nàng bèn giúp y một lần.

Chuyện đêm nay, nàng có thể coi như báo đáp. Nàng vốn rất biết chịu đau.

Nàng chỉ mong tất cả chẳng qua là một cơn ác mộng. Đợi dược tính qua đi, đợi đêm khuya lắng xuống, nàng có thể lặng lẽ trở về phòng, tránh xa Ngọc Trần viện.

Nàng không muốn chỉ vì một đêm da thịt, mà trở thành nha hoàn thông phòng của Bùi Toản.

Vinh hoa phú quý mà Lục Châu tỷ tỷ, Tử Yên tỷ tỷ mong cầu, chưa từng là điều nàng khao khát.

Nàng chỉ còn thiếu một hai lượng bạc là đủ chuộc thân, chỉ cần tích góp thêm chút nữa thôi… Nàng đã gần thoát khỏi cảnh này rồi.

Đã vậy, nàng tuyệt đối không thể để Bùi Toản nhìn thấy gương mặt mình. Nàng không muốn bị coi là vật thuộc về y.

Nghĩ đến đây, nàng vô thức cúi đầu che giấu, mượn bóng đêm mờ mịt, mượn mái tóc rối bời để che kín dung nhan.

“Đau…”

Một cuộc hoan ái đến bất ngờ như vậy, so với xấu hổ, nàng càng cảm thấy sợ hãi, hoang mang và bất an.

Nàng thử kêu đau, muốn cho y biết mình là lần đầu, mong y có thể nương tay, dịu dàng hơn đôi chút, đừng quá thô bạo.

Nhưng hiển nhiên, Bùi Toản không hề có lòng thương hoa tiếc ngọc. Trong mắt y, Lâm Dung chẳng qua chỉ là một vị “thuốc giải”. Dùng xong, ban chút thưởng là đủ, y sẽ không bạc đãi nàng.

Những lời cầu xin của nàng, rơi vào tai y đều trở thành sự gợi ý mơ hồ, thậm chí là kiểu từ chối mà như mời gọi.

Bùi Toản hiểu rằng, người dưới thân cũng chẳng khác gì những nữ tử khác. Nàng đang âm thầm nhắc nhở y, tuy là tỳ nữ, nhưng vẫn là thân trong trắng, nay trao cho y, nàng chịu thiệt, cần được bồi thường.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương