Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 23

Trước Sau

break

Bùi Toản chậm rãi bước đến, chỉ khẽ phất tay áo, cửa cùng cửa sổ lập tức tự động khép lại, kín kẽ không một kẽ hở.

Ánh trăng le lói cuối cùng cũng bị che khuất, trong phòng lập tức tối mịt, đưa tay không thấy năm ngón.

Lâm Dung không biết y định làm gì, nhưng chưa được cho phép, nàng nào dám tự ý rời đi, chỉ có thể cúi đầu thấp hơn, lòng hoảng loạn chờ đợi.

Ngoài hiên treo một chiếc đèn chắn gió, ánh sáng yếu ớt theo gió đông thổi vào, khiến nội thất u tối thêm chút nhu hòa.

Dẫu vẫn không nhìn rõ đồ đạc trong phòng, nàng lại có thể thấy vạt áo xanh dần tiến lại gần.

Hương đàn hương thuộc về nam nhân thoang thoảng lan tới, mùi hương êm dịu mà kéo dài, mê hoặc tâm trí. Vạt áo mềm mại quét nhẹ trên nền đất, khẽ chạm vào những ngón tay đang áp sát mặt sàn của nàng.

Bùi Toản đã lặng lẽ đứng ngay trước mặt nàng.

Đầu óc Lâm Dung ong ong, đôi môi anh đào khẽ run.

Một hồi lâu sau, nàng mới khẽ cất giọng, nhỏ đến như muỗi kêu: “Đại thiếu gia… Có cần nô tỳ thắp đèn không?”

“Không cần.” Bùi Toản buông một câu, rồi lại cúi đầu, chăm chú nhìn nàng một hồi.

Dưới ánh sáng mờ nhạt, y nhìn thấy cần cổ của Lâm Dung.

Nàng gầy đến đáng thương, khi cúi đầu, yết hầu khẽ nhô lên dưới lớp da mỏng gần như trong suốt, đoạn xương sống lộ ra, bị làn da trắng nõn căng lên, mơ hồ toát ra một vẻ yếu ớt khó nói thành lời.

Cũng chính vẻ yếu đuối ấy, lại khơi dậy trong lòng y một thứ tà niệm khát máu.

Y bỗng cảm thấy thiếu nữ trước mắt có hơi quen quen, dáng vẻ cúi đầu co rút này dường như đã từng gặp ở đâu đó. Nhưng Bùi Toản chẳng buồn nhìn mặt nàng.

Với y, nàng chẳng qua chỉ là một vật để giải cơn bức bối, đâu cần nàng phải tận lực lấy lòng.

Đột nhiên, y cúi người, vươn bàn tay lớn về phía nàng.

Lâm Dung không kịp đề phòng, đã bị y dùng một tay nhấc bổng lên. Trời đất quay cuồng, ngay sau đó bị ép mạnh xuống mép bàn.

Nàng hoảng sợ, không dám ngoảnh đầu, chỉ có thể vội vàng úp người trên chiếc bàn tròn phủ gấm, tư thế chật vật, mặc cho người ta nhìn ngó, sắp đặt. Xương hông va mạnh vào mặt bàn gỗ, đau đến tê dại.

Chưa kịp đứng dậy, vai lưng nàng lại bị một lực mạnh đè xuống, Bùi Toản ép nàng xuống bàn.

Thân thể Lâm Dung cứng đờ, hai cánh tay gầy yếu bị y vặn ra sau, giữ chặt nơi eo lõm.

Nàng như kẻ sắp chìm trong nước, mỗi lần cố vùng vẫy muốn ngoi lên thở, lại bị một bàn tay tàn nhẫn đè đầu xuống, ép chìm sâu hơn, như muốn dìm chết.

Nước mắt nàng dâng lên, cuối cùng chỉ có thể buông bỏ mọi giãy giụa.

Nàng giống như một con vật chờ bị giết, mặc người thao túng, trong mơ hồ hoảng loạn, chỉ có thể chịu đựng mọi động tác của Bùi Toản.

Cho đến khi nàng run rẩy bật ra một tiếng: “Đại… Đại thiếu gia?”

Giọng nói ấy mang theo nỗi sợ hãi và nhục nhã không giấu nổi.

Thân thể nàng bị ép cong, đến khi chợt cảm thấy bên đùi lạnh buốt.

Chiếc quần lót mỏng trên người nàng đã bị Bùi Toản xé toạc bằng tay không, chỉ còn vài dải vải rơi nơi cổ chân.

Lâm Dung cứng họng, trong đôi mắt hạnh chỉ còn lại nỗi kinh hoàng cùng lệ tuôn đầy. May thay, sau một lúc giày vò, Bùi Toản cuối cùng cũng mở miệng.

Giọng y trầm thấp, ẩn chứa ý uy hiếp: “Đừng động. Ta không thích dỗ dành người khác, chớ chọc giận ta.”

Lâm Dung không dám giãy giụa nữa. Cũng vào lúc ấy, Bùi Toản cúi người phủ xuống, hơi thở nóng rực rơi trên gáy trần của nàng.

Mái tóc đen như nước của nam nhân trút xuống, phủ kín bờ vai gầy gò của nàng như mực đổ.

Thực ra Lâm Dung cũng biết, sự thân mật đêm nay quá mức quái dị, nhưng nàng chưa từng hầu hạ gần gũi ai, càng không hiểu vì sao Bùi Toản lại đột nhiên giữ nàng lại như vậy.

Nàng chỉ cảm nhận được ánh mắt y âm trầm tàn nhẫn, từng chút một dừng lại trên chiếc cổ mảnh như thân sen của nàng.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương