Trong lòng Bùi Toản khẽ động, lại nhìn về phía thiếu nữ giữa nền tuyết.
Lâm Dung quỳ xuống tiễn, thân hình nhỏ nhắn mềm mại, đôi tay mọc đầy vết nứt nẻ do giá lạnh đặt ngay ngắn trên đầu gối. Tuy không điểm phấn son, nhưng gương mặt đào má hạnh vẫn coi như ưa nhìn, không khiến người ta chán ghét.
Ánh mắt Bùi Toản vẫn lạnh lẽo như thường, lặng lẽ lướt qua chiếc cổ trắng nõn nàng đang cúi xuống, dừng lại nơi đốt xương hơi nhô ra sau gáy.
Cho đến khi đôi mắt đen trầm của y dừng lại trên chiếc áo bông cổ đứng mỏng manh của nàng.
Dưới cổ áo kia, thấp thoáng vài vết bầm dài mảnh. Bùi Toản khẽ cong môi, trong lòng đã rõ. Đó là dấu vết khi nam nhân bóp cổ dùng lực, vô ý lưu lại… Vết tay.
Đợi Phùng thúc và Bùi Toản rời đi, Lâm Dung vội đứng dậy, phủi tuyết trên đầu gối, rồi gom hết số cá bạc trong giỏ tre lại, nhanh nhẹn đẩy xe về nhà bếp công.
Bận rộn một hồi lâu, nàng mới rảnh tay, lấy chiếc ấm sành sắc thuốc, bắt đầu nấu thuốc tránh thai.
Đợi khi nước thuốc đắng chát được nuốt trọn vào bụng, Lâm Dung như hồn về lại xác, thở dài một hơi.
Cuối cùng nàng cũng cùng Bùi Toản đoạn tuyệt sạch sẽ, từ nay sẽ không còn bất cứ dây dưa nào nữa.
Hai ngày này, Lâm Dung đã có kinh nguyệt, xác nhận thuốc tránh thai có hiệu quả, không mang thai.
Nàng lấy bạc ra đếm, lần trước mua thuốc đã tiêu gần một lượng, giờ trong tay chỉ còn mười ba lượng hai tiền, đành phải tiết kiệm chi tiêu, chỉ mong đến tháng Giêng các phòng trong phủ còn phát thưởng, để bù lại phần hao hụt.
Ngoài ra, Lâm Dung còn dốc hết tinh thần, lặng lẽ dò hỏi tình hình ở viện Ngọc Trần.
May mà nàng không nghe được bất kỳ tin tức tìm người nào, xem ra Bùi Toản cũng không coi chuyện hoan hảo đêm đó là gì, chẳng qua chỉ sủng hạnh một nha hoàn, chuyện nhỏ không đáng kể, sớm đã bị y quên sạch.
Chỉ là ban ngày nàng cố quên sạch chuyện ấy, nhưng trong mộng lại nhiều lần thấy Bùi Toản hung tàn như ác thú.
Nàng mơ thấy mình bước vào gian Phật đường bày tháp kẹo nhọn.
Trong phòng tối đen cô tịch, khói hương lượn lờ, như một cái giếng sâu nuốt người.
Lâm Dung thành kính quỳ trên bồ đoàn, thắp hương tụng kinh.
Trên cao, Bồ Tát từ bi, rủ mắt nhìn xuống chúng sinh. Ngón tay như lan hoa, kết ấn bố thí, trên cổ tay ngoài lớp thiên y trùng điệp còn buông xuống một chuỗi tràng hạt gỗ bồ đề đen trầm.
Lâm Dung như bị pháp tướng trang nghiêm mê hoặc, ánh mắt dừng lại nơi chuỗi niệm châu ấy, ngây ngẩn xuất thần.
Không biết từ lúc nào, bàn tay xương xẩu kia tự động cử động, không gió mà lay, tựa như quỷ mị. Toàn thân Lâm Dung run rẩy, đến cả thở mạnh cũng không dám. Nàng như bị quỷ che mắt, lại thấy Bồ Tát vươn tay, chộp lấy mình. Thần Phật nắm lấy cánh tay Lâm Dung, nhẹ nhàng nhấc nàng đặt lên bàn thờ.
Vị nam tướng Bồ Tát trên đài sen Tu Di, dần dần có hơi thở của người sống. Gương mặt thần thánh không vướng dục niệm kia, không biết từ lúc nào đã hóa thành dung mạo của Bùi Toản. Mắt phượng, sống mũi cao, lông mày dài xếch vào tóc mai, đôi mắt đen sâu thẳm. Khi nhìn Lâm Dung, tựa như thần linh kết từ tuyết cốt mai hồn.
Lâm Dung bị ép ngồi vắt ngang trong lòng y, hai chân bị bàn tay rộng lớn của y giữ chặt, không thể nhúc nhích.
Áo bông dày trên người thiếu nữ bị nam nhân một tay kéo ngược lên, váy áo cũng bị xé toạc không chút lưu tình.
Lâm Dung lạnh đến run rẩy, nhưng thân thể Bùi Toản còn lạnh như sương tuyết.
Y ôm lấy nàng, chuỗi Phật châu trên cổ tay đập vào hõm eo trần trụi của nàng. Hạt gỗ lạnh buốt, dính sát da thịt, chậm rãi ma sát. Dường như muốn dùng nhiệt độ của nàng, làm tan chảy nắm tuyết lạnh ấy. Chuỗi niệm châu va chạm từng hồi, không đều.
Từng tiếng “cốc… Cốc…” vang lên bên eo nàng.
Lâm Dung vừa sợ vừa đau, hốc mắt đẫm lệ.
Những gai nhọn từ ngoài đâm vào trong, xuyên vào da thịt, như cào xé đến máu me đầm đìa.