Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 21

Trước Sau

break

Đôi phượng mâu của Bùi Toản dần trầm xuống, khóe môi khẽ cong, nụ cười lạnh lẽo… Rượu này có vấn đề.

Nhưng chắc chắn không phải độc dược xuyên ruột, Tần Vương còn chưa có gan trực tiếp ra tay với y.

Từ đầu, Tần Vương đã muốn kết minh với Bùi Toản, ắt phải bảo toàn an nguy cho y.

Huống hồ binh mã của Bùi Toản đang trấn giữ ngoài cửa, chỉ cần y hạ lệnh một tiếng, đại quân có thể lập tức ào ạt tiến vào, tàn sát toàn bộ người trong phủ.

Thế lực hùng hậu như vậy, Tần Vương nào dám hành động khinh suất?

Bùi Toản hô hấp dần nặng nề, cố nén mồ hôi nóng rịn nơi thái dương, nét mặt vẫn bình thản, lặng lẽ liếc ra ngoài viện nơi một nữ tử dung mạo xinh đẹp đang lấp ló nhìn vào trong lòng đã đoán được đôi phần.

Hẳn là trong chén rượu kia đã bị pha thêm thứ dược “kích tâm đốt phế, mê loạn thần trí”… Tần Vương cố ý hạ dược, thừa cơ mà hành sự, lại mượn cớ dâng mỹ nhân, ý đồ lấy đó lấy lòng Bùi Toản.

Quả nhiên, Tần Vương vỗ tay hai tiếng, gọi nữ tử áo sa mỏng kia tiến vào, nói với Bùi Toản: “Đây là thứ nữ của bản vương, tên gọi Tĩnh Thù. Nha đầu ái mộ Bùi đô đốc đã lâu, nghe tin hôm nay ngài dự yến, bèn nài nỉ theo đến, chỉ mong được cận thân hầu hạ.”

Dứt lời, Tĩnh Thù ngước đôi mắt long lanh, e lệ nhìn về phía Bùi Toản, khom gối hành lễ.

Nàng ta vốn định tiến lên thay y nới áo, thuận tiện dìu y vào tẩm phòng bên cạnh, nào ngờ ánh mắt Bùi Toản vẫn thanh tỉnh, không hề có dáng vẻ bị mê dược hành hạ, khiến lòng người không khỏi sinh nghi.

Chưa kịp để nàng ta chạm tay, Bùi Toản đã nhẹ phất tay áo, gạt đi bàn tay mềm mại kia.

Y vén vạt áo đứng dậy, nói với Tần Vương cùng mọi người: “Đêm khuya sương lạnh, Bùi mỗ lại mang thương tích, cần trở về tĩnh dưỡng. Tiệc rượu đêm nay thật diệu, ngày khác nếu có dịp, Bùi mỗ tất sẽ cùng Vương gia và Từ đại nhân đàm đạo suốt đêm, nâng vài chén rượu nữa.”

Bùi Toản đã kiên quyết rời đi, Tần Vương cũng khó lòng giữ lại.

Tần Vương tiễn người ra ngoài, nhìn theo bóng lưng thanh tuấn đơn độc dần khuất trong gió tuyết, mày không khỏi nhíu chặt.

Trong lòng hắn ta nhất thời cũng không rõ, rốt cuộc là định lực của Bùi Toản quá mức thâm hậu, hay do mình sơ suất, chưa kịp bỏ thuốc vào rượu?

Chỉ là thái độ kiên quyết của Bùi Toản, không chịu nhận thứ nữ do hắn ta dâng tới, đã khiến hắn ta hiểu rõ người này tâm tính cao ngạo, tuyệt không có ý định kết minh với phiên vương địa phương…

Tần Vương vốn định mượn binh mã của Bùi Toản, dựng cờ khởi nghĩa, thẳng tiến kinh thành, nào ngờ y mềm cứng đều không ăn, ba lần bảy lượt khước từ lời chiêu dụ, thực khiến người ta bực bội.

Đồ ngu xuẩn!

Chẳng lẽ Bùi Toản thật sự định một tháng sau vào kinh chịu chết? Nếu nói y trung quân ái quốc, lòng dạ thành kính, dù có đánh chết, Tần Vương cũng tuyệt không tin!

Trên xe ngựa, dược tính mê tình trong người Bùi Toản đột nhiên phát tác, hung hãn dâng lên, khiến lưng vai y đẫm mồ hôi, hạ thân căng nóng, dục hỏa khó kìm.

Đôi mắt phượng của y đen sâu như mực, tựa có ngọn lửa cháy bừng, đường nét cằm căng chặt, dưới lớp da trắng lạnh ẩn hiện gân xanh nổi lên, rõ ràng là bộ dạng bị dục niệm thiêu đốt.

Bùi Toản nhắm mắt, gắng sức áp chế tà niệm.

Phùng thúc thấy sắc mặt chủ tử tái nhợt, không khỏi lo lắng hỏi: “Gia, giờ phải làm sao? Hay là chúng ta tìm một chốn Tần lâu Sở quán, giải dược trước rồi tính?”

Bùi Toản nhíu mày, lạnh giọng: “Về phủ.”

Y ghét kẻ khác dơ bẩn, không muốn nữ tử lạ đến gần.

Nhưng trong lòng cũng hiểu rõ, dược này cực mạnh, chỉ dựa vào tự mình giải tỏa, e cũng không đủ… Hiện giờ, e chỉ còn cách dùng máu để tán nhiệt.

Phùng thúc thấy y lấy ra chủy thủ, hoảng đến lục thần vô chủ.

Lão nô vội quỳ xuống, run rẩy nắm lấy cánh tay y, ngăn cản: “Gia! Hà tất phải tự làm tổn thương thân thể! Nếu ngài chê kỹ nữ trong quán ô uế, chi bằng về phủ tùy ý chọn một nha hoàn thông phòng là được! Chẳng qua ban cho một trận ân sủng mưa móc, trong phủ có nha hoàn nào không mong được chủ tử ban ân? Đây vốn là chuyện tốt, gia… Xin ngài đừng tự hại mình!”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương