Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 20

Trước Sau

break

Nào ngờ Bùi Toản nghe xong lại khẽ thở dài: “Không phải Bùi mỗ không muốn giúp Từ đại nhân một tay, mà là lực bất tòng tâm. Từ đại nhân hẳn cũng biết, ấn tín điều binh của ta đã nộp lại, hơn hai mươi ngày nữa ta sẽ vào kinh báo cáo, lần này diện thánh, còn có thể trở về quê cũ hay không… Cũng khó nói.”

Bùi Toản ám chỉ, bản thân y hiện giờ cũng như tượng đất qua sông, tự thân khó giữ, làm sao có thể kéo Từ Tuấn Mậu lên bờ.

Nhưng Từ Tuấn Mậu cũng không ngu ngốc. Hắn ta đâu phải kẻ mù? Nếu trong tay Bùi Toản thật sự không còn binh quyền, thì những binh lính vây quanh tư trạch ngoài kia là gì? Chẳng lẽ là đám tay chân thuê từ xó xỉnh nào sao?

Từ Tuấn Mậu vốn nghĩ bữa tiệc hôm nay như đưa gối khi buồn ngủ, Bùi Toản nhất định sẽ nhận hết.

Nhưng nhìn y ngoài miệng nói “thời buổi rối ren, không dám làm liều”, thực chất lại bình thản ung dung, khiến người ta không thể đoán nổi.

Nhất thời Từ Tuấn Mậu không biết nói gì, chỉ đành cười gượng nâng chén.

Bùi Toản uống hai chén trà, ngón tay khẽ động, vuốt nhẹ chuỗi niệm châu đã được khai quang, trầm mặc không nói.

Vốn dĩ Bùi Toản không biết Từ Tuấn Mậu tham ô, nhưng chính hắn ta ngu xuẩn tự chui đầu vào lưới.

Giờ đã biết hắn ta tham ô ngân lượng, lại còn gia sản phong phú, vậy thì cứ “cướp của người giàu, chia cho việc binh” là được. So với việc cùng Từ Tuấn Mậu thông đồng, chi bằng để y sai đám “thủy phỉ” trung thành kia, cướp sạch gia sản của hắn ta, dùng nuôi quân. Còn cái lỗ hụt quốc khố kia lấp thế nào, thì là chuyện Từ Tuấn Mậu phải tự lo.

Dù sao hắn ta vốn là tham quan ô lại, bắt hắn ta gánh tội cũng chẳng oan. Sống chết của hắn ta, cũng không liên quan tới Bùi Toản.

Rượu qua ba tuần, trên tiệc bỗng xuất hiện một vị khách không mời.

Là một nam nhân chừng năm mươi tuổi, mặc áo choàng lông chồn bạc, đầu đội kim quan, dáng đi như rồng như hổ, khí độ phi phàm, rõ ràng xuất thân tôn quý.

Bùi Toản chỉ thoáng suy nghĩ đã đoán ra thân phận người này.

Hẳn là Tần Vương được phong ở Du Châu, hoàng đệ của đương kim thánh thượng.

Theo lẽ thường, phiên vương địa phương nên ở đất phong an nhàn hưởng lạc, nối dõi tông đường, sao lại xuất hiện tại tư yến của Từ gia?

Hiếm khi Bùi Toản có chút khó hiểu, nhưng y vốn giỏi che giấu sắc mặt, không hỏi nửa lời.

Bùi Toản nắm binh quyền, chưa đến ba mươi tuổi đã trầm ổn như vậy, khiến Tần Vương cũng phải ngạc nhiên.

Tần vương mỉm cười tiến lên, nâng chén kính y: “Nghe danh Bùi đô đốc mưu lược hơn người, thực là kỳ tài hiếm có. Bậc quốc sĩ như vậy, ngày sau nếu mất ở kinh thành, chẳng phải đáng tiếc sao?”

Tần Vương biết Bùi Toản là người thông minh, nên không vòng vo, trực tiếp nói rõ ý đồ.

Nguyên Khánh Đế muốn thu hồi binh quyền, giết chó săn sau khi xong việc, nay Bùi Toản đã cưỡi hổ khó xuống, tự nên nghĩ đường lui.

Tần Vương có dã tâm xưng đế, muốn liên minh với Bùi Toản, cùng nhau khởi sự, mưu đại nghiệp thiên thu.

Cành hoa đã ném ra, chỉ chờ xem Bùi Toản có nhận hay không. Nhưng Bùi Toản vốn là người thâm trầm, sao lại vì vài câu khích bác mà lộ sơ hở?

Y chỉ cười không nói, qua loa đáp: “Tần Vương quá khen, Bùi mỗ bất quá cũng chỉ là kẻ tầm thường, nào dám nhận lời ấy.”

Trong lòng Bùi Toản hiểu rõ, Tần vương hẳn cho rằng y chỉ như châu chấu cuối thu, chẳng nhảy được bao xa, nên mới dám thăm dò như vậy…

Tần vương nhướng mày, cười ha ha: “Nếu Bùi đại đô đốc mà là người tầm thường, e rằng thiên hạ này chẳng còn ai thông minh nữa. Nào, bản vương kính ngươi một chén.”

Dù làm Tần Vương mất mặt, nhưng Bùi Toản cũng không muốn kết thù nên vẫn cười nhận chén rượu.

Nhưng rượu vừa xuống bụng, y đã cảm thấy có điều không ổn.

Chỉ vài chén rượu nhạt, bình thường y uống mấy vò cũng không sao, vậy mà hôm nay vừa nuốt xuống, lại thấy trong bụng nóng rực như lửa đốt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương