Nếu không nhờ người buôn người tinh mắt nhìn ra nàng có chút dung mạo, đáng để bồi dưỡng, bỏ tiền mua nàng đi, e rằng nàng đã chết từ năm sáu tuổi.
Lâm Dung là một cô nương biết đủ, nàng không có chí hướng lớn lao, cũng chẳng có dã tâm trèo cao. Thậm chí nàng không thích y phục mới hay son phấn. Điều nàng mong chỉ là mỗi ngày làm xong việc, có thể ăn no, mặc ấm, ngủ yên, chăn đệm không lạnh, như vậy đã mãn nguyện rồi.
Phú Quý thấy nàng nhận trứng vịt, tò mò hỏi: “Dung tỷ tỷ, ngoài viện đang đồn đấy, nói tỷ bản lĩnh lắm, vào viện Ngọc Trần mà vẫn toàn vẹn trở ra. Mau kể cho đệ nghe đi, đại thiếu gia trông thế nào? Có phải tuấn mỹ như thần tiên Bồ Tát không?”
Nghe nhắc tới Bùi Toản, Lâm Dung sững lại, lắp bắp: “Ta… Ta không dám nhìn…”
Phú Quý trợn mắt há mồm. Cậu ấy còn tưởng tỷ tỷ có bản lĩnh khiến đại thiếu gia nhìn bằng con mắt khác, hóa ra là vốn không dám nhìn kỹ!
Cũng phải thôi, nếu không như vậy, sao Lâm Dung có thể bình an trở về ngoại viện? Nếu nàng dám mạo phạm chủ tử, e rằng đã bị đánh chết trong nội viện từ lâu.
“Thế là tốt nhất… Ngay cả người như Tử Yên tỷ mà cũng không khiến đại thiếu gia sinh chút lòng thương, Dung tỷ tỷ vẫn nên cẩn thận lời nói việc làm, như vậy mới sống lâu được.” Phú Quý co rụt cổ, rồi lại cười hì hì: “Dù sao làm nô tài như chúng ta, không cầu phú quý, chỉ cầu sống lâu trăm tuổi!”
*
Ngày mùng ba, Tuần phủ Giang Châu Từ Tuấn Mậu bày tiệc, mời đại đô đốc Bùi Toản tới dự.
Bùi Toản nói với bên ngoài là ở nhà dưỡng thương, đương nhiên sẽ từ chối mọi yến tiệc, đóng cửa không ra.
Nhưng Từ Tuấn Mậu nhiều lần mời mọc, dường như đã đến bước đường cùng. Bùi Toản bị thúc ép mấy lần, rốt cuộc chỉ có thể chuẩn bị kiệu đến dự tiệc.
Một tòa trạch viện tư nhân ở ngoại ô Giang Châu, trời đã tối, dưới mái hiên lần lượt thắp lên những chiếc đèn lồng vàng ấm.
Trước cổng đặt hai tượng sư tử đá ôm cầu, chạm trổ tinh xảo.
Hai bên tượng đá là hai hàng binh sĩ giáp trụ chỉnh tề, đứng canh nghiêm ngặt.
Trong viện, chậu đồng hoa văn mây cháy lách tách. Món ngon trên bàn đã nguội lạnh, không còn bốc hơi.
Trên ghế vòng gỗ hoàng hoa lê, một nam tử thanh gầy mặc áo tròn màu xanh ngô đồng đang ngồi, tay cầm chén trà Hoàng Sơn Mao Phong, khẽ gạt bọt trà, nhưng mãi chưa uống.
Người này chính là Bùi Toản đang mang thương tích mà vẫn tới dự tiệc.
Từ Tuấn Mậu thấy người thì đến rồi, nhưng không ăn không uống, rõ ràng không muốn dây dưa quan hệ, trong lòng không khỏi sốt ruột, miễn cưỡng cất lời: “Đại đô đốc, chuyện này nói ra cũng dễ, chỉ cần ngài giơ cao đánh khẽ, nói với hạ quan một câu, chẳng phải sẽ êm xuôi qua đi sao!”
Nghe vậy, Bùi Toản chỉ cười lạnh một tiếng, không đáp.
Từ Tuấn Mậu gan to bằng trời, lại dám tham ô khoản ngân lượng dùng để cứu tế nạn tuyết!
Từ Tuấn Mậu muốn cùng Bùi Toản diễn một vở kịch, cố ý nói rằng thuyền vận lương trên sông khi vận chuyển ngân lượng đã không may bị thủy phỉ giặc Oa cướp bóc, vì thế mới tổn thất gần nửa số bạc cứu tế.
Nhưng Bùi Toản không ngu ngốc. Nếu y đồng ý chuyện này, chẳng phải tự thừa nhận mình quản lý không tốt, đến cả thủy phỉ cũng dám hoành hành sao?
Như vậy, một tháng sau khi hồi kinh báo cáo, e rằng y thật sự sẽ bị Nguyên Khánh Đế mượn cớ xử tử ngay trên yến tiệc tẩy trần.
Bùi Toản rũ mắt không đáp, Từ Tuấn Mậu biết không bỏ mồi thì không bắt được cá lớn, cắn răng đau xót hứa: “Nếu đại đô đốc chịu nhận việc này, Từ mỗ nguyện dâng hơn mười vạn thạch lương thảo, cung ứng cho quân sĩ hai châu thao luyện…”
Hiển nhiên Từ Tuấn Mậu biết chuyện Bùi Toản sắp vào kinh chịu xử. Hắn ta cho rằng Bùi Toản sắp đến đường cùng, chắc chắn sẽ không ngồi chờ chết, rất có thể gây binh biến, chia sông xưng bá.
Hiện tại, hắn ta cố ý dùng quân nhu dụ dỗ chính là muốn kéo Bùi Toản lên cùng một con thuyền. Dù sao nếu muốn chống lại hoàng mệnh, phát binh khởi sự, ngoài binh lực mạnh, còn cần lương thảo dồi dào.