Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 15

Trước Sau

break

Dung mạo Bùi Toản đẹp đẽ mà lạnh lẽo, như vị Bồ Tát mang tướng nam trong cổ tự, nhưng lời thốt ra lại sắc như lưỡi đao, tàn nhẫn vô tình.

Cuối cùng Tử Yên cũng hiểu ý chủ tử, y không thích nàng ta vô phép động tay động chân, đây là muốn xử phạt nàng ta!

“Đại… Đại thiếu gia tha mạng! Là nô tỳ gan lớn bằng trời, dám tùy tiện chạm vào y phục của đại thiếu gia!” Tử Yên run rẩy quỳ rạp xuống đất, như bị khí thế của Bùi Toản trấn áp, cả người hồn vía lên mây.

Nhưng Bùi Toản lại chẳng cho nàng cơ hội cầu xin, chỉ hờ hững liếc Phùng thúc một cái: “Kéo xuống.”

Rất nhanh, Phùng thúc hiểu ý, bước lên phía trước, sai người một trái một phải kẹp lấy Tử Yên, lại lấy khăn bịt miệng nàng ta, kéo đi trong lúc nàng ta vùng vẫy điên cuồng.

Thủ đoạn của Bùi Toản như sấm sét, nửa phần đường sống cũng không để lại.

Chứng kiến cảnh này, toàn bộ nô bộc trong viện đều bị dọa đến thất kinh.

Đám nô bộc đầy sân đồng loạt quỳ xuống, cầu xin Bùi Toản tha cho một mạng.

Bùi Toản thấy trong viện Ngọc Trần xuất hiện quá nhiều người ngoài, kiếm mi khẽ nhíu, lại muốn đuổi đi.

Vẫn là Phùng thúc tiến lên, nhỏ giọng khuyên: “Đại thiếu gia, chúng ta vừa hồi phủ đã đuổi hết tỳ nữ do phu nhân đưa tới, e rằng các phòng khác sẽ truyền lời đàm tiếu. Dù sao cũng chỉ giữ lại một tháng, chi bằng để họ ở lại quét dọn, thu xếp trong ngoài. Hôm nay xử phạt một phen, cũng đủ để răn đe đám người ngu dốt, họ cũng không dám tùy tiện đắc tội chủ tử nữa.”

Bùi Toản nghe vậy, cũng không nói thêm gì.

Y không nói nhiều, chỉ đẩy cửa phòng ngủ đã được thu dọn xong, đi tắm rửa thay y phục.

Không bao lâu sau, ngoài viện đã truyền tới tiếng Tử Yên khóc lóc thảm thiết, Lục Châu càng bị dọa đến run lẩy bẩy.

Nô bộc Bùi phủ, đã khi nào thấy cảnh giết gà dọa khỉ đẫm máu như vậy đâu? Nhất thời, mọi người đều nhắm mắt nín thở, càng thêm cẩn trọng lời nói hành động.

Lòng Lục Châu càng lạnh đi nửa phần.

Đại thiếu gia không hiểu phong tình, đối với nô bộc phạm lỗi thì nói đánh là đánh, nói giết là giết, chỉ một chút mạo phạm cũng đủ đoạt mạng người, nàng ta nào dám mong cầu được y sủng ái?

Trước mắt, chỉ có thể an phận sống qua mấy tháng, tiễn vị Diêm Vương sống này đi, rồi sớm quay về viện của đại phu nhân làm việc.

Như vậy mới là thượng sách!

*

Giờ Dần, hậu phòng ngoại viện.

Khi Lâm Dung thức dậy, vết sưng đỏ trên mặt đã tan đi hơn nửa, vết bỏng trên tay cũng nhờ thuốc bôi đêm qua mà đỡ nhiều, chỉ còn lại vài vết đỏ không quá rõ.

Sống như đi trên băng mỏng ở trong phủ, bị mắng, bị đánh là chuyện thường, vì thế cũng chẳng ai đặc biệt hỏi han nàng một câu.

Hiếm khi Lâm Dung ngủ thêm được nửa canh giờ, đến khi nàng rửa mặt thay y phục xong bước ra ngoài, cháo nóng đã bị các nha hoàn quét dọn, mã nô trông chuồng ngựa, cùng gã sai vặt đánh xe chia nhau ăn hết.

Lâm Dung đoán hôm nay vẫn phải ăn bánh màn thầu nguội, nàng cũng không oán trách nửa lời.

Chưa kịp với tay vào nồi, một đôi đũa đã nhẹ nhàng gõ lên mu bàn tay nàng.

Lâm Dung ngẩng đầu nhìn, thấy Triệu bà bà ngăn nàng lại, nhỏ giọng lẩm bẩm:

“A bà ơi, con còn chưa ăn mà.”

Triệu bà bà cười tủm tỉm: “Chính ta bảo Xuân Hoa đừng đánh thức con đấy, sao ta lại không biết con chưa ăn chứ? Cầm lấy, đây là đùi gà muối ta cố ý giữ lại sáng nay, còn nóng đấy, ăn kèm bánh đi.”

Xuân Hoa và Lâm Dung ở cùng một phòng, chỉ là Xuân Hoa được nhị phu nhân để mắt tới, giờ đã vào nội viện chạy việc, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ dọn khỏi căn phòng dột gió kia.

Lâm Dung nhìn chằm chằm vào chiếc đùi gà béo ngậy trong bát, mũi cay xè, vành mắt lại nóng lên: “A bà, người đối với con là tốt nhất!”

Triệu bà bà liếc nàng một cái: “Lão bà bà ta không con không cái, nếu con biết ta tốt, sau này nhớ chăm lo lúc ta già, lo ma chay cho ta, cũng không uổng công ta chăm sóc con.”

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương