Nhìn bóng lưng lạnh lẽo dần xa của Bùi Toản, Tạ Y Đường sống mũi cay xè, cắn chặt môi dưới, nước mắt không kìm được mà rơi lã chã.
Nàng ta biết đêm nay mình đã xong rồi, nếu phụ thân hay chuyện, e rằng sẽ bị trách phạt nặng nề!
Tin Bùi Toản hồi phủ rất nhanh truyền đến viện Ngọc Trần.
Hai nha hoàn Tử Yên và Lục Châu được đưa đến hầu hạ chủ tử nhìn nhau một cái, trong lòng mừng rỡ.
Nhưng dù sao cũng là nha hoàn nhất đẳng do Đại phu nhân dạy dỗ, dẫu vui cũng chỉ mím môi cười, không dám biểu lộ quá mức.
Phải biết Thẩm thị sai các nàng ta hầu hạ vị đại thiếu gia đã quan cư nhất phẩm, lại không ngăn các nàng ta sinh con thứ… Đó đã là phúc phần lớn lao, là thể diện vô cùng.
Nếu thật có thể sinh được một nam một nữ, đó chính là trưởng tôn của phủ, dẫu là con thứ cũng đủ khiến nửa đời sau không lo ăn mặc, hưởng vinh hoa phú quý.
Nghĩ vậy, Tử Yên khẽ hắng giọng, lắc lư chiếc eo quay về phòng hạ nhân, chuẩn bị thay vài món trang sức nạm ngọc, lại lấy chiếc áo bông hoa hải đường do Đại phu nhân ban thưởng để mặc.
Khi Bùi Toản trở về viện Ngọc Trần, tâm phúc lão bộc Phùng thúc đã sai người bày biện xong các vật dụng thường ngày của chủ tử.
Nào là ấm trà trọng liên, lư hương tứ túc cát tường, ghế quan mạo bằng gỗ hoàng hoa lê, giường gỗ bạch dương phủ màn xanh… Đám hạ nhân ra vào như nước, thu dọn đâu ra đấy, không để người do Thẩm thị phái đến xen tay, rõ ràng đã sớm nhận lệnh không cho người trong phủ can dự.
Trong lòng Tử Yên khẽ run, dần hiểu ra tính tình của Bùi Toản, đây rõ ràng là không ưa sự sắp đặt của Bùi gia.
Từng nghe nói đại thiếu gia bất hòa với Thẩm thị, nàng ta còn cười trừ, nghĩ rằng mẫu tử nào có oán thù qua đêm. Nay tận mắt chứng kiến, dường như là thật.
Tử Yên đứng dưới mái hiên, trong lòng bất an, không khỏi lén ngước mắt nhìn vị đại đô đốc đang chắp tay ngắm tuyết.
Thân hình người nọ thẳng tắp như trúc, mái tóc đen buộc nửa, buông dài sau lưng. Áo choàng lông hồ đen dài chạm đất, viền áo phủ một lớp lông trắng như tuyết, giữa màn sương đông, trông y tựa thần linh chốn thiên cung, thoát tục phi phàm.
Nhân vật như rồng như phượng thế này, hậu viện lại không có thiếp thất, không có chủ mẫu quản thúc… Sao có thể không khiến lòng người dậy sóng?
Tử Yên nảy sinh tâm tư, nàng ta tuyệt đối không thể để “con vịt béo bỡ” đến tay lại bay mất.
Nàng ta bưng một lò sưởi tay bằng đồng hình mai rùa, tiến lên dâng: “Đại thiếu gia, ngoài trời lạnh, xin ngài sưởi ấm tay.”
Tuy Tử Yên đã mười tám mười chín tuổi, không còn là thiếu nữ non nớt, nhưng thân hình nảy nở, eo thon ngực đầy, lại có giọng nói mềm mại mê hoặc, chỉ một tiếng gọi nhẹ cũng như hoàng oanh xuất cốc, lay động lòng người.
Nàng ta hiểu rõ lợi thế của mình, thường dùng giọng điệu này lấy lòng quản sự để mưu cầu lợi ích.
Nhưng hiển nhiên, Bùi Toản xưa nay dự yến ngoài phủ, thường có ca cơ vũ nữ hầu hạ, sóng to gió lớn nào chưa từng trải qua. Y vốn không thích người khác lại gần, vốn dĩ không hề để tâm đến chiêu này.
Thậm chí nam tử không thèm chuyển ánh mắt, càng không đáp lời Tử Yên.
Mặt mày Tử Yên tái nhợt, do dự một hồi, rốt cuộc vẫn dè dặt móc lấy vạt áo của Bùi Toản, định dùng chiếc lò sưởi tay kia quấn lấy cánh tay dưới lớp áo của y.
Chưa kịp để nàng ta toại nguyện, Bùi Toản chợt hạ mắt nhìn xuống, liếc nàng một cái, giọng âm u hỏi: “Là tay nào?”
“Cái… Cái gì ạ…” Tử Yên khựng lại, cắn chặt môi đỏ.
Khoảng cách giữa nàng ta với đoạn cổ tay đeo chuỗi niệm châu lấp lánh kia của Bùi Toản, chỉ còn một bước.
Bùi Toản khẽ khép mắt, không chút biến sắc rút lại vạt áo.
“Xưa nay ta luôn có một quy củ, đêm tuyết giao thừa không thấy máu. Nhưng các ngươi hết lần này đến lần khác phạm điều cấm, lại khiến ta có chút không vui… Nếu đã là tay trái kéo, vậy thì chặt đi.”