Trở Thành Thị Thiếp Của Quyền Thần Lạnh Lùng

Chương 13

Trước Sau

break

Đứa nhỏ này lòng dạ thật thà, ngốc nghếch, biết bà ấy đau lưng, nên mỗi lần ra ngoài đều chủ động theo cùng, giúp đẩy xe, vác lương.

Lâm Dung biết ơn sự quan tâm của Triệu bà bà, nghe bà ấy mắng mấy câu, trong lòng lại thấy ấm áp, cái lạnh len lên cổ họng cũng vơi đi không ít.

Nàng rơi lệ, chính bản thân cũng cảm thấy có chút khó hiểu.

Từ ngày bán thân làm nô, nàng đâu phải chưa từng bị đánh, chưa từng bị mắng. Nhưng đây là lần đầu tiên, nàng sinh ra thứ cảm xúc mang tên “tủi thân”.

Nàng chỉ là nhớ đến vài chuyện cũ. Chỉ là nhớ lại những ân tình của Bùi Toản. Chỉ là nhớ đến hương đàn hương phảng phất nơi y phục, nhìn thấy chuỗi niệm châu từ bi quấn nơi cổ tay người nam tử.

Nàng từng nghĩ, trong chốn cao môn cũng có người lương thiện. Nàng từng cho rằng Bùi Toản có lòng từ bi, năm xưa cứu nàng trong cảnh cô độc tuyệt vọng, ắt là vì thương xót.

Nhưng thực ra, Bùi Toản chỉ là chán ghét việc đêm giao thừa thấy máu.

Y và Lưu quản sự, và những chủ tử Bùi gia, cùng tất cả nữ quyến quan gia… Chẳng có gì khác biệt.

Trong mắt Bùi Toản, Lâm Dung chỉ là một tiện tỳ, từ xương cốt đến máu thịt đều hèn hạ dơ bẩn.

Hóa ra, từ đầu đến cuối, chưa từng có ai… Xem nàng như một con người.

Cô nương Tạ gia Tạ Y Đường vui mừng khôn xiết.

Hôm nay nàng ta được Bùi Toản ban cho thể diện, e rằng đám quan quyến có mặt đều biết nàng ta được y coi trọng.

Chỉ là, niềm vui ấy chưa kéo dài được bao lâu, người nam tử lạnh lẽo tựa gió mỏng sương thanh kia chợt chuyển ánh nhìn, từ trên cao nhìn xuống Tạ Y Đường.

Dưới ánh mắt đáng sợ ấy, nàng ta lùi lại một bước, nhỏ giọng hỏi: “Bùi đô đốc… Có chuyện gì vậy?”

Bùi Toản khẽ cong môi, nụ cười lạnh nhạt không chạm tới đáy mắt. Tựa như đang xét đoán kẻ khác, giọng y bình thản nói: “Nếu bản quan nhớ không lầm, Tạ tiểu thư là nữ tử Tạ thị Giang Châu… Đã là khách ngoại tộc, sao dám tự ý tát nô bộc của Bùi gia? Hành sự vượt phận như vậy là được người trong nhà dạy dỗ chu đáo thế sao?”

Lời này của Bùi Toản nói ra thật khéo. Bề ngoài như khen gia giáo Tạ gia, thực chất lại ngầm mắng Tạ Y Đường vô đức vô hạnh, không biết lễ nghi.

Sắc mặt Tạ Y Đường lập tức trắng bệch, nàng ta không dám nhắc đến chuyện phu nhân nhị phòng Tạ thị là cô mẫu của mình, e rằng lời quở trách này sẽ khiến cả Tạ gia mất mặt, liên lụy đến tất cả các cô nương trong tộc.

Nhưng nàng ta cũng không cho rằng Bùi Toản đột nhiên làm khó mình là vì bênh vực một tiện tỳ thấp hèn. Có lẽ y vốn ghét kẻ khác xen vào việc nhà… Hôm nay là nàng ta quá mức ngông cuồng.

Nghĩ vậy, Tạ Y Đường vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Bùi đô đốc, là tiểu nữ vượt lễ mạo phạm, mong ngài bớt giận, chớ so đo với ta.”

Lời vừa dứt, trong đám đông vốn im lặng bỗng vang lên vài tiếng cười khẽ. Tiếng cười lác đác, lúc ẩn lúc hiện.

Rõ ràng là đang chế giễu Tạ Y Đường vừa rồi còn hống hách quát tháo nô bộc trong phủ, dáng vẻ như nữ chủ nhân Bùi phủ. Nào ngờ nàng ta chỉ là con hổ giấy, chính chủ vừa xuất hiện, lớp vỏ mượn oai kia lập tức tan biến, chẳng còn chút thể diện.

Sắc mặt Tạ Y Đường lúc xanh lúc trắng, tai cũng nóng bừng.

Nhưng đã đắc tội với Bùi Toản, nàng ta không dám nhiều lời, chỉ oán độc liếc nhìn đám thiếu nữ đang xì xào phía xa.

Đêm nay nàng ta nhất định phải cầu được Bùi Toản tha thứ, nếu không thanh danh hung hăng sẽ truyền ra ngoài, sau này việc hôn sự e khó mà bàn bạc.

“Đại thiếu gia, xin ngài nể mặt nhị phu nhân, tha cho ta lần này…” Tạ Y Đường khóc đến yếu ớt, đuôi mắt ửng đỏ, khiến người nhìn cũng động lòng. Bờ vai nàng ta run rẩy, cả người bất an sợ hãi.

Nhưng Bùi Toản vốn là người lòng dạ sắt đá, không hề thương xót sự lúng túng ấy. Y coi như không thấy, một lời cũng không nói, phất tay áo rộng, đội gió đạp tuyết mà rời đi.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương