Lâm Dung nghĩ ngợi một chút, ngượng ngùng sờ mũi: “Chuyện đó e là không được… Sau này con còn phải rời đi. Nhưng nếu a bà không chê, con ra ngoài tìm được việc, nhất định mỗi tháng gửi tiền cho người, con sẽ coi người như tổ mẫu ruột mà phụng dưỡng!”
Triệu bà bà vốn chỉ nói đùa, bà ấy biết Lâm Dung thật thà, nếu thật sự đồng ý, nha đầu này có khi mỗi tháng thật sự gửi tiền cho bà ấy.
Trong lòng Triệu bà bà ấm áp, không nói thêm gì nữa, chỉ giục nàng mau ăn, còn phải làm việc.
Lâm Dung bị bà ấy nhét xuống dưới bếp trông lửa, như vậy vừa có thể sưởi ấm tay chân, vừa ăn được cơm, lại không tính là lười biếng, một công ba việc.
Chẳng bao lâu, nha hoàn, gã sai vặt các viện lần lượt tới phòng bếp lấy thức ăn.
Bữa sáng của đại phòng, nhị phòng và viện lão thái thái đều đã được mang đi, chỉ còn đồ ăn của viện Ngọc Trần là chưa ai tới lấy.
Mắt thấy đồ ăn sắp nguội, chợt có một tiểu tư tới truyền lời, nói trong bếp tùy ý chọn một nha hoàn lanh lợi, vào nội viện đưa bữa.
Trong bếp chẳng có mấy người từng vào nội viện, chỉ có Lâm Dung từng bị kéo đi cho đủ số vào đêm giao thừa, nên đã vào qua một lần.
Việc đưa cơm, đương nhiên rơi vào người nàng.
Lâm Dung không nghi ngờ gì, ngoan ngoãn xách chiếc hộp thức ăn sơn son chạm hoa phù dung, định đi về phía Ngọc Trần viện.
Chưa kịp bước được hai bước, Triệu bà bà chợt lộ vẻ khó xử, gọi nàng lại: “Dung nha đầu, con có biết, một việc tốt như chuyện đưa cơm tới viện Ngọc Trần tại sao lại bị đùn đẩy, còn phải tìm người ở ngoại viện như con đi không?”
Lâm Dung tuy thật thà nhưng không ngu ngốc, sắc mặt nàng lập tức nghiêm lại, vội cúi đầu thỉnh giáo: “A bà nói đi ạ.”
“Nghe nói, tối qua có một đại nha hoàn muốn trèo lên giường đại thiếu gia, kết quả bị kéo ra ngoại viện đánh gần chết, mạng thì còn, nhưng đôi chân e là phế rồi. Ngay cả năm mới cũng không qua nổi, sáng nay đã gọi phụ mẫu tới đón về. Đám nô bộc hầu hạ trong nội viện mà chịu nhường cơ hội này ra ngoài, rõ ràng là đại thiếu gia khó hầu hạ, muốn tìm con làm kẻ thế mạng. Con phải hết sức cẩn thận, tuyệt đối đừng chọc giận người!”
Triệu bà bà nói đến đâu ra đó, khiến Lâm Dung trong lòng lo lắng vạn phần. Nàng nhớ Lục Châu tỷ từng nói muốn làm thiếp của đại thiếu gia, chẳng lẽ là Lục Châu gặp họa? Thật hồ đồ! Bùi Toản là nhân vật tôn quý cỡ nào, nào phải nô bộc có thể trèo cao với tới được?
Lâm Dung lo lắng không yên: “Người gặp chuyện là Lục Châu tỷ sao?”
Triệu bà bà lắc đầu: “Là Tử Yên trong phủ.”
Trong lòng Lâm Dung vừa mừng thay cho Lục Châu, lại vừa chua xót cho thân phận thấp hèn của nô bộc, sống chết cũng chỉ là một câu nói nhẹ bẫng của các vị gia trong phủ.
Nàng biết ơn nói: “Đa tạ a bà chỉ điểm, con nhất định sẽ hầu hạ cẩn thận, tuyệt đối không dám làm chướng mắt đại thiếu gia.”
Triệu bà bà: “Ừ, ta vẫn biết con là đứa hiểu chuyện. Đi đi, hôm nay mùng một Tết, chịu đựng tới tối, chúng ta còn có thể cùng nhau uống chén rượu.”
Nghĩ tới tối nay có thể cùng Triệu bà bà uống rượu chuyện trò, lại còn được nếm mấy món bánh ngọt ngày thường khó có dịp ăn, thậm chí còn có tiền thưởng từ viện lão thái thái, trong lòng Lâm Dung vô cùng phấn khích. Nàng càng thêm cẩn thận giữ chặt chiếc hộp thức ăn, không dám để xảy ra chút sai sót nào.
May mà dọc đường đi đều thông suốt. Biết Lâm Dung tới viện Ngọc Trần đưa cơm, những bà bà tin tức linh thông đều nhìn nàng với ánh mắt thương hại, như thể nàng sắp đi hầu hạ thú dữ.
Hôm nay trời quang đãng, tuyết đã tan.
Lâm Dung đi vào nội viện, giày dính đầy bùn do tuyết tan bắn lên.
Chưa kịp bước vào hoa sảnh, nàng đã ngửi thấy một mùi đàn hương thanh nhã.
Thân thể Lâm Dung khẽ run, biết rõ đây là địa bàn của Bùi Toản, nàng nhất định phải cẩn trọng từng chút khi hầu hạ.