Triệu Nhi cười khúc khích, lanh lảnh như chim hoàng oanh trên ngọn cây, truyền vào bên trong Trường Thiên các.
"Ngụy Vũ?" Tề Vương bên trong các gọi.
"Điện hạ gọi thuộc hạ ạ." Ngụy Vũ lập tức không nói đùa với Triệu Nhi nữa, chắp tay với Triệu Nhi, đáp lại tiếng gọi rồi đi vào bên trong.
Trần Yểu nghe thấy tiếng cười của nữ tử phía bên ngoài thì cảm thấy kỳ quái, gọi Ngụy Vũ đi vào liền hỏi: "Bên ngoài có chuyện gì vậy?”
"Bẩm điện hạ, công chúa Chiêu Hoa đến rồi, đang chờ ở bên ngoài."
Hóa ra là tiếng cười của nàng, hóa ra nàng cũng cười vui vẻ như vậy.
Thiếu nữ tối hôm qua hơi có vẻ câu nệ, Trần Yểu nghĩ, còn hại hắn cả đêm ngủ không ngon.
"Sao nàng ấy lại tới đây, sao sao không nói cho ta?" Trần Yểu hỏi.
"Công chúa nói, chờ điện hạ hết bận sẽ hầu hạ điện hạ dùng bữa." Ngụy Vũ truyền đạt một cách chi tiết, không hề thay đổi một chữ.
Hầu hạ, cái từ này đáng để nghiền ngẫm. công chúa Lương quốc kim tôn ngọc quý lại hạ mình, hầu hạ hoàng tử Trần quốc.
Mạnh Bình Sơn ở một bên cảm thấy buồn cười, tình cờ gặp được mỹ nhân trong truyền thuyết nên bắt đầu ồn ào, ngu ngơ nói: “Sao không dọn bữa nhanh đi? Điện hạ làm bằng sắt, nhưng ta thì không."
Ngụy Vũ mắt liếc nhìn thái độ của điện hạ.
Công việc gần như đã giải quyết xong, Trần Yểu buông cuốn sách trong tay xuống, liếc nhìn Mạnh Bình Sơn lạnh lùng, dặn dò Ngụy Vũ: “Truyền.”
Nhưng mà Triệu Nhi cũng không có đi vào, vẫn luôn chờ tỳ nữ phục vụ bữa ăn tới mới cùng đi vào, bưng từng món ăn lên bàn xong, liền đứng sang một bên.
Thật sự chỉ hầu hạ?
Trần Yểu gắp một miếng rau, thuận miệng nói: "Nàng cũng ngồi đi."
Ánh mắt của Trần Yểu không chuyển sang bất cứ ai, vì cho nên Triệu Nhi không nhận ra Trần Yểu đang nói chuyện với mình.
Triệu Nhi cẩn thận nhìn trái nhìn phải, ba người duy nhất trong phòng là Mạnh đại nhân đã ngồi ở ghế trên, vậy chỉ có thể nói chuyện với nàng.
Dù sao điện cũng sẽ không đến mức nói chuyện với đĩa dưa chuột nhỉ.
Vì vậy Triệu Nhi nói: "Cái này không hợp quy củ, thiếp hầu hạ điện hạ ăn xong rồi sẽ xuống ăn sau."
Hắn ở đây không có những quy tắc như vậy.
Trần Yểu nghiêm mặt, đang định nói chuyện, Mạnh Bình Sơn ngồi ở bên cạnh nhướn này trêu ghẹo, "Ai nha, hai người các ngươi đều là điện hạ, một điện hạ ngồi, một điện hạ đứng, vậy chẳng phải hạ thần nên đứng ngồi không yên, mới hợp quy củ?"
Triệu Nhi vội vàng khoát tay giải thích: "Ta không phải có ý này. . ."
"Tề Vương điện hạ không thích gò bó, công chúa điện hạ cũng đừng quy định phạm vi hoạt động." Mạnh Bình Sơn đứng lên, cười hì hì đẩy Triệu Nhi ngồi xuống.
Bữa cơm này, ba người họ ăn trong im lặng, Triệu Nhi thì không cần phải nói, chỉ gắp các món ăn trước mặt, giống như một con chim, ăn vừa chậm vừa ít.
Sau khi rời bàn tiệc, Mạnh Bình Sơn nhìn bóng lưng Triệu Nhi rời đi, sau khi nhấp một ngụm trà, "công chúa Chiêu Hoa này rất khác với truyền thuyết."
Một khi vong quốc, tính tình cũng trở nên ngoan ngoãn và thấp hèn, nhưng ngoại hình và phong cách cũng có thể thay đổi ư, có thể thấy được những lời đồn thổi là không đúng sự thật.
"Cho nên nói, ngươi đừng nghe những tin đồn đó nữa." Trần Yểu không coi là quan trọng, lần nữa cầm tấu chương đã đặt xuống giữa chừng lên xem, đọc nhanh như gió.
Mạnh Bình Sơn chậc chậc lắc đầu: "Một người điềm đạm nho nhã hiền thục như vậy, ngài không cần lo lắng náo loạn đâu? Nói là phúc khí ngài còn không nhận, có mỹ nhân làm bạn, từ nay về sau, cũng là hồng tụ thiêm hương."