Khi Triệu Nhi tỉnh dậy, phát hiện tay chân mình đều bị trói bằng tấm khăn choàng lụa, nút thắt trông rất đơn giản nhưng lại không dễ tháo ra.
Triệu Nhi dùng răng từng chút một nới lỏng sợi dây lụa đang trói tay mình ra, sau đó cởi trói chân, cuộn màn lên, nhìn thấy ánh nắng tràn ngập trong phòng, liền biết trời đã không còn sớm.
Tại sao không ai gọi nàng dậy? Làm công chúa cũng không có tự do vô tư được như vậy được đâu!
Ma ma vốn đứng bên cạnh thấy Triệu Nhi thức dậy thì vui vẻ ra mặt, vỗ tay một cái. Ngay sau đó, một hàng tỳ nữ nối đuôi nhau đi vào, mỗi người đều bưng theo chậu khăn để nàng rửa mặt.
Chờ Triệu Nhi đứng dậy, ma ma tự mình đi dọn giường cho Triệu Nhi, lại không phát hiện khăn trắng đâu, ga giường cũng là sạch sẽ tinh tươm.
Ma ma nghi hoặc trong lòng nên đến trước mặt Triệu Nhi, thì thầm bên tai nàng: "Nguyên khăn của công chúa đâu?" Lão thân còn phải báo cáo cho hoàng hậu."
Triệu Nhi lắc đầu với ma ma, không có lảng tránh như ma ma, mà dùng âm lượng bình thường trả lời: " Điện hạ không có làm chuyện này với ta."
"Không có?" Ma ma không khỏi nhíu mày. Tề Vương điện hạ còn đặc biệt dặn dò không được đánh thức công chúa, lại thấy Triệu Nhi lúc này mới tỉnh, ma ma còn cho là bọn họ đã thành.
"Không có" Triệu Nhi lập lại một lần, lau mặt, đầu óc vẫn còn hơi hỗn loạn cuối cùng cũng tỉnh táo lại, hỏi: "Bây giờ là mấy giờ rồi?"
"Cuối giờ tị rồi." ma ma trả lời.
"Hả!?"
Sắp đến giờ ăn trưa rồi, ngày đầu tiên nàng đã không làm theo những gì Hoàng hậu nương nương dặn dò rồi.
Triệu Nhi vội vàng mặc quần áo, sau khi hỏi thăm biết Tề Vương điện hạ ở Trường Thiên thư các, liền nhấc váy chạy đi.
Phần trong cùng phía đông của Trường Thiên các là thư phòng của Tề Vương, người không phận sự không được phép vào. Ngụy Vũ bình thường canh giữ ở cửa ra vào Trường Thiên các, xa xa trông thấy một thiếu nữ mặc váy xanh từ xa chạy về phía mình, làn váy lay động như chiếc lá sen đong đưa.
Ngụy Vũ chưa từng gặp người này, nhưng lập tức đoán ra thân phận của nàng, vội vàng ngăn nàng lại, mỉm cười hỏi: "Công chúa Chiêu Hoa, ngài tới làm gì?"
Vốn tưởng rằng nàng sẽ có dáng vẻ nhi nữ tình trường, như là nhớ đến điện hạ, công chúa Chiêu Hoa lại nhẹ nhàng thở dốc, nghiêm túc đáp: “Ta hầu hạ điện hạ dùng bữa."
Chăm sóc rất cụ thể.
Đã gần trưa rồi, quả thực đã đến giờ ăn trưa. Nhưng Tề Vương điện hạ của bọn họ vô cùng bận rộn, không hề quan tâm những thứ này, cho dù có nhắc nhở cũng vô dụng, nói nhiều còn bị nói là phiền phức.
"Điện hạ đang bàn chính sự với Mạnh đại nhân, để thuộc hạ vào thông báo cho công chúa.” Ngụy Vũ nói xong liền chuẩn bị đi vào, thì bị công chúa Chiêu Hoa một tay giữ chặt.
"Không cần, " công chúa Chiêu Hoa mỉm cười nói, "Chờ bọn họ bận xong đi"
"Vậy công chúa có thể phải chờ một lát." Ngụy Vũ không biết chuyện bọn họ bàn bạc là lớn hay nhỏ, thời gian dài hay ngắn.
Triệu Nhi gật đầu: "Được."
Nàng đến đây phục vụ Tề vương điện hạ dùng bữa tối, nếu nàng đến trong lúc Tề Vương điện hạ bận rộn, nói không chừng sẽ trực tiếp bảo nàng đi về, cho nên vẫn là đợi một chút.
Điện hạ dù sao cũng phải đói thôi.
Điện hạ vẫn chưa đói à . . .
Điện hạ sẽ không đói sao?
Đã gần nửa tiếng trôi qua mà vẫn chưa kết thúc.
Triệu Nhi mím môi một cái, hỏi Ngụy Vũ bên cạnh: "Đại nhân, điện hạ thường xuyên như vậy sao, ba bữa cơm không cố định sao?"
"Thuộc hạ chỉ là thị vệ của điện hạ, công chúa gọi thuộc hạ Ngụy Vũ là được rồi."
Ngụy Vũ nửa đùa nửa thật nói: "Bữa sáng vẫn sẽ được ăn đúng giờ."
Bởi vì điện hạ sẽ tự nhiên tỉnh vào giờ này.