Triệu Quân Lâu Ngày

Chương 4

Trước Sau

break

Trần Yểu bảo Triệu Nhi ngủ trước không cần chờ hắn, thế nhưng hắn nghĩ Triệu Nhi lại bởi vì một câu nói của hắn mà chờ hắn đến tận canh ba, có lẽ cũng sẽ không bỏ đi ngủ trước.

Quả nhiên đèn trong phòng vẫn sáng.

Đẩy cửa vào, trong phòng yên tĩnh, nhưng thiếu nữ được cho là ở trong phòng lại không thấy đâu.

Người đâu?

Trần Yểu đóng cửa lại, đi vào bên trong, thì nghe được một tiếng ừm. Hắn cúi đầu nhìn về phía phát ra âm thanh, chỉ thấy Triệu Nhi ngồi ở dưới đất dựa vào chân bàn, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi đỏ mọng hơi hé ra.

Nói là ngủ, nhưng lông mày mỏng hơi nhíu lại, nói là tỉnh, nhưng ý thức lại không rõ ràng.

Hoảng hốt mà khó chịu.

Trần Yểu ngồi xổm xuống, lắc bả vai Triệu Nhi: "Nàng làm sao vậy?"

"Ừm..." Triệu Nhi rêи ɾỉ, giọng nói lại lộ ra vẻ khó chịu.

Trời nóng, nóng đến mức khó thở.

Triệu Nhi giật giật cổ áo, cởi cúc áo, để lộ ra nửa bộ ngực trắng như mỡ đông.

So với độ trắng thuần khiết như vậy, càng có thể nhìn ra gò má của Triệu Nhi đỏ hồng. Màu má hồng này kéo dài từ má đến cổ, chuyển dần sang màu hồng nhạt.

Ngoài ra còn có một mùi rượu đặc biệt, từ trong miệng nàng chảy ra, Trần Yểu nghe thấy được.

Trần Yểu chớp mắt, cầm bình rượu trên bàn lên, quả nhiên, nó đã không còn nặng như trước nữa. Lắc lắc, bên trong không còn lại một chút nào.

Loại rượu này có mùi xạ hương thoang thoảng, dùng để tăng hưng phấn giữa nam và nữ, đồng thời cũng là sự săn sóc của mẫu hậu hắn.

Hắn không uống nhưng nàng lại uống hết cả bình.

Trần Yểu rất đau đầu, cũng không phân rõ là nàng đang cố ý hay là ngây thơ vô tri nữa.

"Này!" Trần Yểu đẩy mạnh Triệu Nhi một cái, Triệu Nhi trực tiếp ngã xuống bên cạnh. Trần Yểu cả kinh, vội ôm lấy Triệu Nhi, mới không làm nàng ngã xuống đất.

Nói một cách hợp lý thì loại rượu này coi như ôn hòa, không đến mức như thế... đúng không?

Phản ứng của Triệu Nhi, có lẽ là do nàng đã uống quá nhiều nên mới bất tỉnh lại thấy nóng.

Mỹ nhân say trong ngực, nằm nghiêng người, trên ngực tạo thành một khe núi thật sâu, đường viền cổ áo lỏng lẻo hoàn toàn lệch sang bên trái, làm lộ ra một bên ngực, mơ hồ có thể nhìn thấy một điểm màu đậm, không biết là cái bóng của quần áo hay...

Trần Yểu cuống quít dời mắt.

"Nóng ......" người trong lòng hắn lẩm bẩm, rầm rì.

Bên gáy, một luồng nhiệt đột nhiên lướt qua, mang theo xúc cảm mềm mại như cánh hoa.

Hơi thở cùng môi lưỡi.

Trần Yểu lập tức đứng bật dậy, bụm cổ, kinh ngạc nhìn Triệu Nhi.

"A" Triệu Nhi mất đi chỗ dựa, đầu đập xuống đất, ngoài tiếng kêu đau hắn còn nghe thấy tiếng đầu đập xuống nền nhà.

Ngã đau, nhưng là không có ngã tỉnh. Thiếu nữ quần áo xốc xếch trở mình, co người thành một cục, ngủ như chết trên mặt đất.

"..." Trần Yểu hít sâu một hơi, nhanh chóng đưa ra quyết định, ôm ngang hông Triệu Nhi, nhẹ nhàng đặt nàng lên trên giường nhỏ

Xong xuôi, hắn đẩy Triệu Nhi vào trong, đẩy cho đến khi vào sát trong tường, sau đó hắn mới nằm xuống mép giường.

Triệu Nhi vẫn không nằm yên, lăn qua trái rồi lăn qua phải, thỉnh thoảng còn đạp ga trải giường, nắm lấy chăn bông rồi lầm bầm lầu bầu.

Tiếng ma sát hòa cùng tiếng rêи ɾỉ âm mũi phát ra từ sâu trong cổ họng của Triệu Nhi, tất cả đều truyền vào lỗ tai của Trần Yểu, rồi xâm nhập vào tâm trí hắn, vô cùng rõ ràng.

Trần Yểu ngồi dậy như một con cá chép, nhìn Triệu Nhi đang bất tỉnh nhân sự.

Nàng cứ nói liên tục như vậy, làm cho hắn phập phồng không yên.

Vậy thì làm sao hắn ngủ đây!

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc