Trần Yểu bị phản ứng hoảng loạn của nàng chọc cười, sợ mình sẽ làm nàng sợ, nên hiền hòa nói: "Ta là hỏi tên nàng."
Chiêu Hoa chỉ là phong hào của nàng.
Nàng cau mày, khó xử nói: "Thiếp......." Tên là Triệu Nhi, 'Triệu' của 'Triệu Hoán' ấy.
Chiêu Thành Triệu, cũng giống như Lương quốc của nàng, mặt trời lặn ở phía tây.
Nữ nhân là một sự tồn tại đặc biệt đáng thương trong chiến tranh. Nếu như nàng có thể buông bỏ thù nhà hận nước kia, thì nơi này cũng có thể là nơi che chở cho nàng.
"Nàng không cần phải quá gò bó, có thể coi đây là nhà của mình. Lời vừa nói ra, Trần Yểu cảm thấy có chút không ổn. Nghe có vẻ hơi kiêu ngạo của người chiến thắng, nhưng đó là lời nói thật của hắn.
Nàng chậm rãi ngẩng đầu lên, lập tức phản ứng lại, cong gối, rất lễ phép nói:, "Tạ ơn. . . Cám ơn điện hạ. "
Nhìn bề ngoài thì công chúa Chiêu Hoa trông không hề ngay thẳng và mạnh mẽ chút nào, trái lại rất là dịu dàng ngoan ngoãn. Dung mạo cũng thế, đương nhiên cũng không có nghĩa là nàng không xinh đẹp, chỉ là so với xinh đẹp, diễm lệ thì vẫn có chút chênh lệch.
Tin đồn không nên quá tin tưởng, Trần Yểu thầm nghĩ.
Thấy nàng cầm bình rượu như muốn mời rượu, liền hỏi: Nàng đang cầm gì thế?"
"Rượu" nói xong, nàng dứt khoát rót một chén, hai tay đưa cho Trần Yểu, mỉm cười nói, "Hoàng hậu nương nương thưởng, bảo thiếp tối nay hầu hạ điện hạ thì uống."
Trần Yểu tiếp nhận, đưa lên chóp mũi ngửi ngửi, sau đó lặng lẽ đặt xuống: “Không cần.”
"Thế nhưng mà ma ma. . ."
"Ta không uống rượu, " Trần Yểu ngắt lời nàng, ngồi xuống, ngăn chuyện uống rượu lại, "Rót cho ta chén trà đi."
"Dạ." Nàng cũng không kiên trì. Rõ ràng trên bàn có ấm trà, nàng lại cầm chén trà đi ra ngoài.
Một lúc sau, Triệu Nhi quay lại, mang cho Trần Yểu một ly nước ấm, nói: "Đã khuya rồi, uống trà không ngủ được, điện hạ uống một chén nước ấm nhé."
Trần Yểu khẽ giật mình, nhận lấy rồi uống, độ ấm vừa phải, cảm thấy thỏa đáng, bèn hỏi Triệu Nhi: "Muộn như vậy rồi, sao nàng còn chưa ngủ?"
"Điện hạ nói muộn một chút sẽ đến gặp thiếp, nên thiếp chờ." nàng trả lời.
Nói một cách dễ hiểu, hại nàng không dám ngủ, là tội lỗi của hắn.
Trần Yểu đặt chén trà xuống, véo sống mũi hắn, "Xin lỗi, ta đến trễ."
Triệu Nhi lắc đầu, khuyên bảo: "Điện hạ công vụ bề bộn, phải chú ý nghỉ ngơi."
"Ừ, ta đi tắm trước. " Trần Yểu gật gật đầu, đứng lên, "Tối nay nghỉ ở chỗ này. "
Tối nay nghỉ ở Ấp Trần hiên
Trần Yểu nói rất bình tĩnh, Triệu Nhi lắng nghe cũng rất bình tĩnh, vẻ mặt không có chút thay đổi nào, thật giống như hoàn toàn không hiểu hàm nghĩa trong đó.
Nàng thậm chí còn đến gần, giơ tay cởi quần áo cho hắn, nói: "Thần thiếp tắm rửa ở Hậu điện ..."
"Không cần." Trần Yểu lui về phía sau nửa bước, vội vàng gạt đi ý tốt của nàng.
Trần Yểu chưa bao giờ ngủ chung giường với ai kể từ khi còn nhỏ. Lần đầu tiên cùng giường chung gối với người khác, chính là cùng nữ nhân.
Hắn cũng đang trong tình thế khó xử, nhưng đúng là hắn không còn cách nào khác, cũng không thể nạp người vào cửa rồi xem như vật bài trí. Mà hắn cam tâm tình nguyện xem nàng như một trang trí, thì phụ hoàng mẫu hậu của hắn có thể sẽ không vui. Lão ma ma đi theo Triệu Nhi vào cửa kia lại là tai mắt của mẫu hậu hắn, cho nên hắn phải lừa gạt bà ta đã rồi tính sau. Trần Yểu chưa bao giờ mề như vậy, sau khi ngâm người một lúc lâu, nước đã lạnh, mãi cho đến giờ tí mới mặc quần áo đi vào.