Chương 27: Hòn đảo tuyệt mệnh (26)
“Có muốn ra xem không?” Thời Vân đề nghị.
Tô Bạch Cẩn chậm rãi lắc đầu: “Cứ để chiều hẵng tính.”
Mặc dù cô luôn cảm thấy manh mối rất quan trọng, nhưng trong tình huống hiện tại, chưa cần nói đến việc ra ngoài có thể làm kinh động những ‘người chơi’ đó hay không, hoặc là gây ra những rắc rối khác.
Chỉ riêng cái cơ thể phải chịu đói này thôi thì họ cũng nên tranh thủ lúc còn an toàn mà nghỉ ngơi một chút.
Thời Vân thấy Tô Bạch Cẩn không muốn ra ngoài, cũng chẳng để tâm: “Chiều cũng được, đúng lúc có thể ngủ thêm một giấc.”
Nói xong, Thời Vân trực tiếp đi đến bên giường, thảnh thơi nằm xuống nghỉ ngơi.
Người có thực lực, đúng là chẳng có gì phải sợ.
Tô Bạch Cẩn không nhìn Thời Vân, xoay đầu nhìn thoáng qua cửa sổ đã kéo rèm, hiện giờ căn cứ cũng chỉ như vậy.
Chỉ là cô tò mò, những người trên thuyền trong cuốn nhật ký ghi lại đã đi đâu?
Có phải bọn họ đang ở trên chiếc thuyền đặt trong miệng núi lửa?
Vậy nếu nước biển nhấn chìm hòn đảo, chẳng lẽ họ phải trốn lên trên thuyền, ở cùng những ‘người’ trong nhật ký sao?
Như vậy không phải đều nguy hiểm như nhau sao?
Có thể do Tô Bạch Cẩn nghĩ quá nhập tâm, Thời Vân không nhịn được nhướng mày hỏi: “Chị đang nghĩ gì vậy?”
“À, không có gì.” Tô Bạch Cẩn hồi thần, dừng lại một chút, rồi từ trong không gian chứa đồ lấy ra một miếng bánh quy nén cuối cùng, nghiêm túc nói: “Đây là chỗ thức ăn cuối cùng của tôi, chúng ta chia nhau mỗi người một nửa, may mà hôm nay đã là ngày cuối.”
Thời Vân không nhận chiếc bánh quy kia mà nhìn chằm chằm Tô Bạch Cẩn, chậm rãi cười nói: “Chị thật sự là một… Người tốt.”
Thời Vân cười rất đẹp, cộng thêm đôi mắt sâu thẳm tựa như bầu trời đầy sao. Một chàng trai, mà còn là một thiếu niên, thật không biết lớn lên sẽ trở thành một người đàn ông tuyệt sắc thế nào.
Tô Bạch Cẩn im lặng thở dài, mặc dù cô không phải là người mê trai nhưng thỉnh thoảng Thời Vân cười như vậy thật khiến người ta không thể chịu nổi, suy nghĩ một chút rồi nghiêm túc nói: “Nghiêm túc chút, có thể đừng tuỳ ý cười trước mặt tôi được không?”
“… Nghiêm túc?” Nụ cười trên mặt Thời Vân hiếm khi khựng lại, lạnh giọng hỏi: “Hả, tôi trông không nghiêm túc lắm sao?”
Tô Bạch Cẩn khẽ gật đầu, đã đẹp như vậy thì thôi đi, nếu thỉnh thoảng lại cười như vậy, cho dù đối phương chỉ là vô thức cười thì thật sự rất là thử thách khả năng chịu đựng của người khác: “Chỉ là quan điểm cá nhân thôi.”
Thời Vân: “…”
Cuối cùng Thời Vân cũng không nhận bánh quy nén của Tô Bạch Cẩn, đen mặt trực tiếp lấy từ trong không gian ra một gói mì ăn liền, cứ thế từng miếng từng miến ăn, tâm trạng có vẻ rất tệ.
Tô Bạch Cẩn không quá để ý, thấy đối phương vẫn còn thức ăn, cũng an tâm ăn bánh quy của mình.
Rất lâu sau.
Thời Vân vẫn nhắm mắt nghỉ ngơi, không nói chuyện, cũng không để ý đến Tô Bạch Cẩn.
Xem ra còn đang tức giận.
Tô Bạch Cẩn thì nghĩ như vậy cũng không tệ, cá nhân cô vẫn khá thích sự yên tĩnh này, có thể nghỉ ngơi cho đến chiều, rồi ra ngoài thăm dò manh mối cũng không tồi.
Cứ như thế, cho đến buổi chiều khi trời bắt đầu tối, Tô Bạch Cẩn với Thời Vân mới tính ra ngoài xem thử.
“Còn năm tiếng nữa.” Thời Vân nhắc nhở: “Trước lúc đó, có lẽ chúng ta phải đến miệng núi lửa một chuyến.”
Tô Bạch Cẩn hỏi: “Cậu muốn lên thuyền sao?”
Thời Vân có vẻ còn nhớ đến hồi sáng Tô Bạch Cẩn nói cậu không nghiêm túc, mỉm cười ác ý: “Chị đoán xem?”
Tô Bạch Cẩn: “…”
Cô vốn định bảo cậu ít cười trước mặt mình một chút, giờ thì càng cười nhiều hơn.
Tên xấu xa.
Tô Bạch Cẩn bất đắc dĩ phớt lờ cậu, đứng dậy đi về phía cửa, đứng chờ trước cửa một lúc, chuẩn bị xong tâm lý rồi mới từ từ mở cửa ra.
Bầu trời trên đảo âm u.
Những cơn xoáy nước vốn dĩ bao quanh hòn đảo, giờ lại biến mất, không thấy đâu nữa.
Tô Bạch Cẩn ngay lập tức đi về phía vách núi cạnh căn cứ, muốn xem xét tình hình của hòn đảo.
Cũng ngay lúc này, cô đột nhiên nhớ ra một vấn đề.
Tối qua khi họ đến căn cứ, nước biển suýt nữa đã ngập đến giữa sườn núi, sao đã một đêm trôi qua mà nước biển vẫn chưa dâng lên?