Chương 28: Hòn đảo tuyệt mệnh (27)
Tô Bạch Cẩn nhanh chóng chạy đến bên vách núi, nhìn xuống khu rừng bên dưới.
Khu rừng vốn đã bị nước biển nhấn chìm, vậy mà lúc này lại rút đi, lộ ra vô số cây nằm đổ la liệt khiến cả khu rừng trông thật hỗn độn.
Tô Bạch Cẩn vội vàng nhìn về phía xa hơn, chỉ thấy ở rìa hòn đảo, nước biển dường như vẫn đang tiếp tục rút, một số vùng rìa đã lộ ra những mảnh đất vàng lớn.
“Cái này…?” Tô Bạch Cẩn giật mình ngẩn người.
Nước biển đã dâng đến giữa sườn núi, vậy mà chỉ trong một đêm, lại hoàn toàn rút trở về, thậm chí còn đang không ngừng rút đi.
Điều này có nghĩa gì?
Tô Bạch Cẩn chợt nhớ tới một câu cổ ngữ, 'Đại hải chi thủy, triều sinh vi triều, tịch sinh vi tịch*'.
(*Nguyên văn: 大海之水, 朝生为潮, 夕生为汐
Biển mỗi ngày sẽ có hai lần xuất hiện thủy triều vào buổi sáng và tối. Người xưa gọi buổi sáng là triều (朝), buổi tối là tịch (夕).)
Liệu hiện tại, khi thủy triều rút, có phải là để chuẩn bị cho đợt thủy triều lên tiếp theo?
Hiện tại, thủy triều rút nhanh như vậy, hơn nữa còn không có dấu hiệu dừng lại, vậy khi thủy triều lên, sẽ là cảnh tượng gì?
Tô Bạch Cẩn cảm thấy thật khó tưởng tượng.
“Nhìn gì vậy?” Thời Vân đi đến bên cạnh Tô Bạch Cẩn, cũng nhìn xuống vách núi, “Thủy triều rút rồi?”
“Ừ.” Tô Bạch Cẩn nhàn nhạt đáp, nhưng cảm giác trong lòng có chút bất an, một dự cảm xấu cứ quanh quẩn mãi.
Thời Vân tùy ý nhìn xung quanh hòn đảo, “Có vẻ, nhiệm vụ hôm nay sẽ không dễ dàng.”
“Ừ.”
“Được rồi, chúng ta lên núi chuẩn bị một chút trước đã.”
Tô Bạch Cẩn hỏi, “Cậu có dự định gì không?”
Thời Vân cố tình nháy mắt, mỉm cười nói, “Chị đoán xem ~”
“…”
Tô Bạch Cẩn có chút hối hận vì đã nói những lời thừa thãi kia.
Nửa tiếng sau.
Hai người leo tới gần đỉnh núi, tìm một vị trí kín đáo ẩn nấp.
Lúc này, xung quanh đỉnh núi đầy quái vật, hai ba con tụ lại thành nhóm, cũng có một số quái vật dường như có ý thức lãnh thổ, nên chúng còn đánh nhau với những những con quái vật khác.
Tô Bạch Cẩn đi phía sau Thời Vân, di chuyển quanh miệng núi lửa, dường như đang tìm kiếm thứ gì đó.
Tô Bạch Cẩn không hỏi, Thời Vân cũng không nói, hai người lặng lẽ di chuyển xung quanh đỉnh núi, khi đi được gần một vừa vòng, Thời Vân cuối cùng cũng lên tiếng.
“Tìm thấy rồi.”
“Gì vậy?”
Chỉ thấy Thời Vân khom người, từ từ tiến về phía con quái vật trên đỉnh núi.
Tô Bạch Cẩn giật mình hoảng sợ, không hiểu đối phương muốn làm gì?
Tiếp đó, Thời Vân đột nhiên nhặt một viên đá dưới đất, ném về phía con quái vật trông giống con nhện.
Con quái vật nhện bị đá ném trúng, tức giận kêu lên một tiếng, cuối cùng cũng phát hiện ra kẻ dị loại ngoại lai Thời Vân, tức giận chạy về phía Thời Vân, tốc độ di chuyển cực nhanh.
Thời Vân cũng nhanh chóng lùi lại!
Tô Bạch Cẩn thấy vậy, chợt ý thức được rốt cuộc Thời Vân muốn làm gì. Cô vừa ngưỡng mộ sự dũng cảm của đối phương, vừa vội vàng lùi lại, cô không muốn dính vào cuộc chiến này chút nào.
Con quái vật chạy một đoạn ngắn, cảm thấy mình đã thoát khỏi bầy, vốn định chạy trở lại nhưng lại bị viên đá của Thời Vân ném trúng, lập tức tức giận đuổi theo Thời Vân không tha!
Một đi hai lại.
Cuối cùng cũng lôi được con quái vật nhện ra ngoài!
Thời Vân lập tức lấy ra thanh loan đao từ trong không gian lưu trữ, động tác gọn gàng, trực tiếp giải quyết con quái vật này!
Tô Bạch Cẩn hơi ngẩn người, động tác của Thời Vân khi tiêu diệt quái vật rất đẹp, kết hợp với gương mặt tuấn tú hoàn mỹ, trông hệt như một… Điệp viên? Sát thủ?
Nói chung là rất đẹp trai, rất có phong phạm của một đại lão.
Điều kiện tiên quyết là phải quên đi việc thỉnh thoảng Thời Vân lại giả vờ làm cún con, gọi cô là chị.
Thời Vân sau khi giải quyết một con quái vật liền lập tức quay lại, tiếp tục lôi ra con quái vật thứ hai, cho đến khi giải quyết năm con quái vật, toàn bộ quá trình hành động đều do một mình cậu hoàn thành.
Thời Vân thản nhiên nhìn xuống năm con quái vật nhện nằm trên đất, duỗi ngón tay thon dài khua khua, sau đó lấy dây thừng ra bắt đầu bận rộn.
Có vẻ như, một chiếc ‘bè nổi’ mới sắp ra đời.
Từ đầu đến cuối, Tô Bạch Cẩn chỉ đóng vai trò làm người xem, nhưng cô lại không cảm thấy có gì không tốt, vì bản thân cô thực lực yếu kém, nếu cô lên giúp, ngược lại còn thành ra làm chuyện vô ích.