Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án

Chương 6: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Sau đó, hai người tìm thư ký Dương. Thư ký Dương vẻ mặt kinh ngạc hỏi ngược lại: “Các anh tìm tôi làm gì? Chẳng lẽ nghi tôi động vào khoản tiền này sao? Buồn cười thật. Bao nhiêu năm nay, giấy phê duyệt của giám đốc đều do tôi xử lý, các khoản tôi biết nhiều lắm, nhưng tôi chỉ xử lý giấy tờ, không có tiền. Hỏi chuyện tiền, các anh đi tìm phòng tài vụ đi!”
Chủ nhiệm xưởng số 1, Tôn Siêu nói: “Tiền gì cơ? À, các anh nói tiền mua nguyên liệu à? Việc đó hỏi tôi vô ích, cụ thể bao nhiêu tôi cũng không biết. Phó giám đốc chỉ nhắc qua một câu, bảo tôi sau này chú trọng sản xuất, kiểm soát chặt chẽ hơn thôi. À, các anh còn muốn biết tối qua từ 10 đến 12 giờ tôi làm gì sao? Đương nhiên là ôm vợ ngủ chứ làm gì!”
Kế toán phòng tài vụ, Thẩm Phương thì tỏ ra rất mất kiên nhẫn. Trong phòng hiện chỉ còn hai lãnh đạo, giờ một người chết, một người mất tích, công việc dồn hết lên đầu cô, đang rối bời, cảnh sát lại hết lượt này đến lượt khác tới hỏi.
“Tôi nói này, các đồng chí công an, hôm nay các anh đến hỏi lượt thứ mấy rồi? Những gì cần hỏi, cần tra chẳng phải đã rõ hết sao?”
Đội trưởng La không lên tiếng. Người mở lời là Tần Giản, thái độ điềm tĩnh: “Xin lỗi, đây là công việc của chúng tôi, mong chị hợp tác.”
Giọng Thẩm Phương mang chút mỉa mai: “Hợp tác, hợp tác, tôi dám không hợp tác sao? Có gì thì hỏi tiếp đi.”
Đội trưởng La hỏi: “Viên Phi và Tạ Vĩnh Cương cãi nhau vì chuyện gì, chị có biết không?”
“Hả?” Thẩm Phương nhướng mày: “Câu này trước hai người đã có người hỏi rồi mà?”
Đội trưởng La nhìn chằm chằm vào Thẩm Phương, không trả lời.
Dưới ánh mắt sắc bén ấy, Thẩm Phương không trụ nổi ba giây liền nói: “Là chuyện trưởng phòng phát hiện sổ sách bên thu mua có vấn đề, không những không báo cáo mà còn thông đồng với bên thu mua để ăn tiền hoa hồng đó sao!”
Đã mở miệng, Thẩm Phương dứt khoát nói hết: “Tuần trước, phó phòng biết chuyện, cầm sổ sách tới chất vấn trưởng phòng, còn định báo lên trên."
"Đương nhiên trưởng phòng phải ngăn lại, hai người cãi nhau. Hôm đó tôi vừa mang tài liệu tới văn phòng trưởng phòng thì nghe được."
"Ban đầu trưởng phòng khóc lóc cầu xin phó phòng che giấu, nhưng người kia cứng đầu, sao có thể đồng ý. Sau đó hình như trưởng phòng uy hiếp phó phòng câu gì đó, nói rất nhỏ, tôi không nghe rõ. Chỉ biết phó phòng nghe xong thì nổi giận đùng đùng."
"Rồi sau khi bị uy hiếp, ông ta không dám nhắc lại chuyện trưởng phòng ăn tiền hoa hồng với bên thu mua nữa. Thành ra nguyên nhân họ cãi nhau chỉ có tôi vô tình nghe được, người khác không biết. Sau đó tôi sợ họ đánh nhau nên mới gọi phòng bảo vệ.”
“Để tôi nói thì, phó phòng chính là do trưởng phòng giết, tiền cũng là trưởng phòng lấy. Giờ người mất tích, e là sợ tội mà bỏ trốn rồi.”
Tần Giản hỏi: “Rõ ràng Tạ Vĩnh Cương từng dọa giết Viên Phi, sao chị lại cho rằng Viên Phi giết Tạ Vĩnh Cương?”
Thẩm Phương thấy người hỏi chỉ là một cô gái, không thèm để trong mắt, còn trợn trắng mắt: “Đó là lời hung hăng lúc nóng giận thôi. Kẻ hay sủa thường không cắn. Con chó thực sự cắn người thường không kêu.”
Đội trưởng La giơ tay cắt ngang: “Ai cắn ai tạm thời chưa bàn. Tiếp theo, chúng tôi muốn hỏi, về sự tồn tại của khoản tiền này, chị có nói với ai khác không? Nghĩ kỹ, đừng bỏ sót.”
“Không cần nghĩ. Đương nhiên là không. Tôi đâu có ngốc đâu mà chuyện gì cũng nói ra ngoài."
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc