Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Bởi vậy, lúc này bỗng nhiên bị hỏi ý kiến, phản ứng đầu tiên của Tần Giản là sững người, sau đó nhanh chóng sắp xếp lại mạch suy nghĩ về vụ án rồi đáp: “Theo lời phó giám đốc Lưu, ông ta cùng trưởng phòng bảo vệ mở két sắt của phòng tài vụ, chìa khóa dự phòng trước đó chưa từng được sử dụng, két không có dấu vết bị cạy phá, nhưng tiền bên trong lại biến mất không dấu vết.”
"Điều đó cho thấy kẻ trộm rất có khả năng đã dùng hai chiếc chìa khóa trong tay Viên Phi và Tạ Vĩnh Cương.”
“Trên thực tế, chúng ta không tìm thấy chìa khóa của Tạ Vĩnh Cương trên người ông ta hay tại nhà riêng. Tuy nhiên, việc két sắt có bị cạy phá hay không vẫn phải chờ kết luận của tổ kỹ thuật.”
“Nếu đúng là có người đã đánh cắp chìa khóa của Viên Phi và Tạ Vĩnh Cương để lấy tiền, thì hiện tại hoàn cảnh của Viên Phi vô cùng nguy hiểm. Thậm chí rất có thể, anh ta đã gặp chuyện giống như Tạ Vĩnh Cương.”
Nghe vậy, đội trưởng La ngẩng đầu, thản nhiên hỏi: “Vì sao em không nghĩ rằng Viên Phi đã giết người rồi trộm tiền, sau đó trốn đi? Trước khi khoản tiền này xuất hiện, tôi cho rằng động cơ của Viên Phi chưa đủ. Nhưng hiện giờ xuất hiện khoản tiền này thì tình huống khác. Viên Phi có hiềm khích với Tạ Vĩnh Cương. Giả sử Viên Phi bị Tạ Vĩnh Cương uy hiếp hoặc tống tiền, anh ta đã có động cơ giết người.”
“Thêm nữa là thời cơ. Chính vì khoản tiền này xuất hiện mới khiến Viên Phi hành động. Giết Tạ Vĩnh Cương là có thể lấy được chìa khóa két sắt trong tay ông ta, thuận lý thành chương mà lấy được số tiền này. Em nên biết, đây không phải là một con số nhỏ, Viên Phi phải làm lụng bao nhiêu năm mới kiếm nổi từng ấy tiền.”
Tần Giản thừa nhận, phân tích của đội trưởng La rất có lý. Theo tình hình hiện tại, Viên Phi quả thực có hiềm nghi không nhỏ.
Song theo trực giác của cô, những gì đội trưởng La vừa nói không hẳn là suy nghĩ thật sự của anh.
Cô dò xét nói: “Hay là... có khả năng hung thủ cố ý khiến chúng ta tin rằng Viên Phi mới là hung thủ thật sự của cả hai vụ án?”
Đội trưởng La nghe vậy liền bật cười. Nụ cười khiến gương mặt đầy râu ria của anh trông bớt lôi thôi đi nhiều.
“Ý tưởng không tệ. Đi, theo tôi đến nhà máy cao su số 1.”
Đội trưởng La nói đi là đi, sải bước rất nhanh. Tần Giản phải chạy mấy bước mới đuổi kịp, hỏi: “Chẳng phải tổ trinh sát và tổ kỹ thuật đã đi rồi sao?”
“Họ làm việc của họ, chúng ta làm việc của chúng ta. Nào, Tần Giản, đoán xem chúng ta tới đó để tra chuyện gì?”
Đội trưởng La có vẻ khá hưởng thụ cảm giác hỏi Tần Giản. Còn Tần Giản thì bị gọi liên tục, có chút khó hiểu, cô do dự đáp: “Tra xem những người nào biết đến sự tồn tại của khoản tiền này?”
Đội trưởng La búng tay cái tách, hài lòng: “May mà em không giống Phương Vũ, không phải đầu gỗ, nếu không tôi phải đau đầu như lão Cao mất.”
Phương Vũ đang đóng thùng dụng cụ, đột nhiên hắt xì một cái, tay run lên, cái thùng rầm một tiếng khép lại. Cao Kiến Nghiệp nghe thấy, không nhịn được mắng: “Luộm thuộm, bình thường tôi dạy cậu thế nào? Mau thu dọn đồ đạc, theo tôi về.”
...
Khi đội trưởng La và Tần Giản tới nhà máy cao su số 1 thì Vương Văn Quang và Cao Kiến Nghiệp đã rời đi. Trước tiên hai người đến gặp giám đốc nhà máy, Phí Phàm.
Giám đốc Phí nói rằng khoản tiền này do chính ông phê duyệt, làm sao có thể không biết. Còn người bên cạnh ông, ngoài thư ký Dương biết ra thì hẳn không còn ai khác.