Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án

Chương 4: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
La Hạo xoa cằm, suy nghĩ: “Phó trưởng phòng chết trước, trưởng phòng mất tích sau, quá trùng hợp. Hai việc này rất có thể liên quan với nhau. Tôi nghi Viên Phi gặp nạn. Nếu nối hai chuyện lại, có lẽ hung thủ nhắm vào phòng tài vụ nhà máy cao su số 1.”
Anh ra lệnh: “Văn Quang, tăng cường người hỗ trợ bên Phong Tử, phải nhanh chóng tìm được Viên Phi. Ngoài ra, cậu quay lại nhà máy, kiểm tra cụ thể phòng tài vụ và sổ sách, xem Tạ Vĩnh Cương và Viên Phi có chắn đường ai, đồng thời làm rõ nguyên nhân vì sao họ cãi nhau.”
“Rõ, đội trưởng La.”
Đúng lúc ấy, cửa phòng họp bật mở.
“Đội trưởng La, phó giám đốc nhà máy cao su số 1 tới báo án.”
La Hạo đứng bật dậy: “Đã tìm thấy Viên Phi chưa? Tình hình hiện giờ của anh ta thế nào?”
Trong lòng La Hạo luôn có một dự cảm chẳng lành, cứ cảm thấy Viên Phi rất có thể đã xảy ra chuyện, giống như Tạ Vĩnh Cương vậy.
“Không. Nhà máy bị trộm, tiền hàng trong két sắt ở phòng tài vụ không cánh mà bay.”
...
Phòng tiếp khách. Phó giám đốc nhà máy cao su số 1, Lưu Hữu Vi mang vẻ mặt u sầu.
“Đội trưởng La, hai năm nay hiệu quả sản xuất của nhà máy kém, tôi cầu cạnh đủ nơi mới ký được hợp đồng, mấy hôm trước giám đốc vừa phê duyệt để phòng tài vụ chuẩn bị tiền nhập nguyên liệu, hôm nay định lấy hàng thì xảy ra chuyện này...”
La Hạo trấn an rồi hỏi hang chi tiết. 
Lưu Hữu Vi giải thích: “Két sắt phòng tài vụ cần hai chìa, một Viên Phi giữ, một Tạ Vĩnh Cương giữ. Sáng nay tôi lo lắng tiền nhập hàng nên xin chìa dự phòng từ phòng bảo vệ, mở ra thì... tiền đã mất.”
Những người biết chuyện: giám đốc, Lưu Hữu Vi, trưởng phòng, phó phòng tài vụ và chủ nhiệm xưởng số 1.
Sau khi hỏi xong, Tần Giản tiễn Lưu Hữu Vi, La Hạo lật biên bản lời khai, trầm ngâm.
Anh nhìn Tần Giản: “Có nhận định gì không, nói nghe thử.”
Là người mới, Tần Giản rất ít khi được hỏi ý kiến. Không phải cô không được coi trọng, ngược lại, cô cảm thấy mình được coi trọng một cách đặc biệt, bởi đội trưởng đội hình sự đích thân kèm cặp cô, đâu phải ai cũng có được vinh dự này.
Nhưng theo phân tích của Tần Giản, nguyên nhân sâu xa có lẽ có liên quan đến người ba đã qua đời của nguyên chủ.
Cách La Hạo dẫn người về cơ bản thuộc dạng “dẫn tay chỉ việc”: bất kể chuyện lớn chuyện nhỏ, án lớn án nhỏ, hễ có thể mang cô theo thì sẽ cố gắng mang theo, để cô nghe nhiều, nhìn nhiều.
Chỗ nào quan trọng thì nhấn mạnh vài câu, có việc phù hợp với Tần Giản thì giao cho cô làm.
Còn về phần Tần Giản, cô giữ nguyên tắc ít nói làm nhiều, biểu hiện vừa ngoan ngoãn vừa chăm chỉ.
Nhưng La Hạo ngoài việc dạy Tần Giản làm việc và giao nhiệm vụ cho cô, hầu như rất ít khi hỏi ý kiến của cô. 
Có lẽ trong suy nghĩ của anh, quan điểm của người mới thường bay bổng thiếu thực tế, thà trực tiếp định ra quy chuẩn làm việc cho cô còn hiệu quả hơn việc ngồi thảo luận những điều viển vông.
Tần Giản không cảm thấy cách làm đó có gì không ổn. Trật tự trị an của thời đại này kém xa thời sau này, lại thêm cô đang làm một nghề có mức độ nguy hiểm cao.
Lúc này, điều cô mong muốn nhất là nhanh chóng trưởng thành. 
Đội trưởng La sẵn sàng dẫn dắt, chỉ bảo cô thì cô sẵn sàng nghe theo. Những kinh nghiệm được truyền lại từ một cảnh sát hình sự kỳ cựu, rất có thể sau này sẽ trở thành then chốt để cô bảo toàn tính mạng.
So với sinh mạng, ý kiến cá nhân của cô chẳng đáng một xu. Có được hỏi hay không chẳng còn quan trọng.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc