Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án

Chương 3: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Nói rồi, Hứa Diễm Mai dùng tay trái của mình làm động tác minh họa ở vị trí khóe miệng nạn nhân.
“Tay trái.”
“Hung thủ là người thuận tay trái?”
Hai người đồng thời lên tiếng là La Hạo và Phương Vũ, chỉ khác ở chỗ, một người ngữ khí trầm ổn khẳng định, một người thì kinh ngạc mang theo nghi vấn.
Hứa Diễm Mai đứng dậy, nhìn mấy người một lượt, vừa tháo găng tay vừa nói: “Hung thủ có phải thuận tay trái hay không tôi không biết, tôi chỉ biết, bàn tay này là tay trái. Đội trưởng La, thi thể tôi đưa về giải phẫu trước. Báo cáo khám nghiệm tử thi tôi sẽ gửi anh sớm nhất có thể.”
“Ừ, vất vả rồi.”
Hứa Diễm Mai khẽ mỉm cười, mang theo nét đẹp chín chắn, trí tuệ: “Không có gì. Hy vọng sớm phá được án.”
...
Đội hình sự, phòng họp.
Quạt trần cũ kêu vù vù nhưng chẳng xua được cái nóng hầm hập. La Hạo rót đầy cốc trà lớn, ngửa cổ uống ừng ực hơn nửa cốc.
Bận rộn suốt mấy tiếng đồng hồ, áo quần mọi người ướt đẫm mồ hôi, không riêng gì La Hạo. Tần Giản cầm quyển sổ làm quạt, quạt liên hồi, mong mau mát hơn, nhưng chẳng mấy tác dụng, khuôn mặt vẫn đỏ bừng, trán và tóc mai lấm tấm mồ hôi, rõ ràng là nóng không chịu nổi.
“Văn Quang, cậu nói trước tình hình bên cậu đi.” La Hạo đặt cốc xuống, tiện tay cầm hộp giấy quạt phành phạch vào đầu.
Vương Văn Quang hắng giọng: “Qua việc hỏi thăm cư dân gần hiện trường đã xác định được thân phận nạn nhân: Tạ Vĩnh Cương, nam, 35 tuổi, phó trưởng phòng tài vụ nhà máy cao su số 1 của thành phố. Quan hệ xã hội khá đơn giản, mồ côi, chưa kết hôn, sống một mình. Hàng xóm cho biết tính tình người này khép kín, ít nói, hiếm khi qua lại với ai.”
“Tôi và Phong Tử báo địa chỉ của Tạ Vĩnh Cương cho đội trưởng La xong liền tới nhà máy cao su số 1. Ở đó nghe nói Tạ Vĩnh Cương mâu thuẫn với trưởng phòng tài vụ Viên Phi, gần đây còn cãi nhau to, suýt đánh nhau, ồn ào tới mức kinh động cả phòng bảo vệ, hầu như ai cũng biết.”
“Theo hướng này, chúng tôi tìm gặp Viên Phi. Không ngờ hôm nay anh ta không đi làm, cũng không nhờ ai xin phép. Tôi và Phong Tử hỏi địa chỉ rồi tới nhà, lạ là anh ta cũng không có ở nhà. Vợ Viên Phi nói tối qua anh ta không về nhà.”
“Tối qua không về? Hôm nay cũng không đi làm?” La Hạo lẩm bẩm, tay đang quạt khựng lại.
“Trước đây Viên Phi có từng không về nhà không?”
Vương Văn Quang lắc đầu: “Chưa từng. Dù có làm thêm hay công tác, anh ta đều báo trước cho gia đình. Kiểu im hơi lặng tiếng như tối qua là lần đầu. Vợ anh ta lo lắm, không phải còn phải chăm sóc người già trẻ nhỏ trong nhà thì đã tới nhà máy tìm rồi, tìm không thấy sẽ báo công an.”
Phương Vũ tặc lưỡi: “Mất tích rồi? Chẳng lẽ trưởng phòng đánh nhau với phó phòng, giết người rồi bỏ trốn?”
Cao Kiến Nghiệp liếc Phương Vũ: “Động cơ đâu? Nhà anh ta trên có già dưới có con nhỏ, chỉ vì vài câu cãi vã mà giết người rồi bỏ trốn, bỏ mặc cả gia đình cho vợ? Hợp lý sao?”
Phương Vũ cúi đầu lầm bầm: “Nhỡ đâu còn động cơ khác thì sao, chứ người sống sờ sờ sao tự dưng biến mất được.”
Tần Giản ngồi gần nên nghe rõ. Đúng là người như Viên Phi, gánh nặng gia đình lớn, không thể chỉ vì bốc đồng mà gây án. Vậy việc anh ta biến mất rất có thể là... đã xảy ra chuyện.
Vương Văn Quang tiếp: “Vợ Viên Phi lo anh ta gặp chuyện nên báo án với tôi và Phong Tử. Chúng tôi hỏi kỹ các mối quan hệ ngoài công việc, nơi anh ta có thể tới, tuyến đường đi làm... Phong Tử đã dẫn người đi kiểm tra.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc