Tôi Ở Thập Niên 80, Dựa Vào Suy Luận Phá Án

Chương 2: Vụ Án Treo Cổ Trong Hẻm

Trước Sau

break
Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Ánh mắt của La Hạo lướt qua gương mặt nhợt nhạt của Tần Giản, anh không nói thêm gì. Vừa vượt qua dây phong tỏa, đi về phía con hẻm, anh vừa nói với Vương Văn Quang: “Cậu nói tiếp đi.”
Vương Văn Quang bước theo nhịp chân của đội trưởng, tiếp tục báo cáo: “Người báo án tên là Lý Cường, bán đồ ăn sáng, nhà ở ngay gần đây, quầy thì ở phố Cát Khánh cách khoảng một cây số."
"Khoảng bốn giờ sáng hằng ngày anh ấy đi bày quầy, đi xe ba bánh ngang qua chỗ này."
"Lúc vào hẻm đi vệ sinh thì phát hiện nạn nhân."
"Anh ấy báo án ngay lập tức. Lúc đó vì quá sợ, ngay cả xe ba bánh cũng quên mất, chạy thẳng tới đồn công an gần nhất để báo."
"Đồng chí bên phân cục lập tức tới hiện trường, đồng thời đã báo cáo sơ bộ tình hình lên cục thành phố."
"Tối qua Tiểu Lưu là người trực, nhận được báo án. Trước tiên là báo cáo cho tôi, tôi vội ra hiện trường, sau đó bảo Tiểu Lưu tiếp tục báo cho đội trưởng La.”
La Hạo vừa nghe báo cáo của Vương Văn Quang, vừa quan sát hiện trường. Khi lời của Vương Văn Quang dứt, anh hỏi: “Đã xác định được thân phận nạn nhân chưa?”
Vương Văn Quang lắc đầu: “Đồng chí bên phân cục đang đi thăm hỏi cư dân xung quanh. Không phải hung thủ cố tình chạy từ xa tới đây để vứt xác, thì rất có khả năng nạn nhân sống gần đây, hoặc vừa hay tới thăm người quen...”
La Hạo gật đầu, ra hiệu đã hiểu, sau đó dặn dò: “Văn Quang, cậu cùng Quách Phong tiếp tục theo sát việc điều tra dân cư. Có kết quả thì thuận tiện điều tra luôn quan hệ xã hội của nạn nhân. Chỗ này tạm thời giao cho bọn tôi.”
Trong lúc La Hạo và Vương Văn Quang trao đổi, Cao Kiến Nghiệp cùng Phương Vũ, hai thầy trò đã xách hộp khám nghiệm và máy ảnh bắt đầu làm việc.
Lúc này Tần Giản không biết mình nên làm gì, đành đi theo đội trưởng La tiến sâu vào trong hẻm.
Khoảng cách với thi thể ngày càng gần. Điều hiếm thấy là trạng thái của cô không trở nên tệ hơn. Có lẽ vì sau cú sốc ban đầu, cô đã phần nào thích nghi.
Dù vẫn buồn nôn, nhưng cô nhịn được không nôn ra.
La Hạo nhìn thấy hết phản ứng của Tần Giản, trong lòng không khỏi thầm khen một câu: Khá lắm, chưa nôn, cũng chưa khóc.
Cũng phải. Mới ở mức độ này đã không chịu nổi, vậy sau này gặp tình huống nghiêm trọng hơn thì phải làm sao? Chỉ riêng việc thích nghi với những thứ mà mỗi cảnh sát hình sự phải đối mặt đã cần rất nhiều thời gian để tiêu hóa, thì còn nói gì tới chuyện trở thành một cảnh sát hình sự ưu tú.
...
Sau khi Tần Giản và mọi người khám nghiệm hiện trường được vài phút, pháp y Hứa Diễm Mai phong trần mệt mỏi chạy tới: “Đội trưởng La, xin lỗi, tôi tới muộn.”
Dù đến vội vàng, trong giọng nói có hơi thở dốc, nhưng cả người cô vẫn toát lên vẻ chỉnh tề, nghiêm túc.
Hứa Diễm Mai thuần thục đeo khẩu trang và găng tay, đi thẳng tới bên thi thể. Sau khi kiểm tra sơ bộ, cô bảo Cao Kiến Nghiệp và Phương Vũ giúp hạ thi thể xuống, rồi tiếp tục kiểm tra kỹ hơn.
“Bước đầu phán đoán là trúng độc mà chết, trên người không có vết thương chí mạng. Dấu vết ở cổ là do treo xác sau khi nạn nhân chết tạo thành. Trên người có nhiều vết bầm với mức độ khác nhau, đều là thương tích khi còn sống, nghi ngờ do giằng co hoặc ẩu đả gây ra.”
Hứa Diễm Mai chỉ vào khóe miệng nạn nhân, nói tiếp: “Đáng chú ý là vết bầm gần khóe miệng, hẳn là bị người khác dùng lực mạnh bóp vào. Nghi ngờ nạn nhân đã bị cưỡng ép banh miệng để đổ thuốc độc vào.”
break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc