Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
Thành phố Phố Giang, cục công an thành phố, văn phòng cục trưởng.
La Hạo đứng trước bàn làm việc của cục trưởng, cúi đầu nhìn hồ sơ cảnh sát đặt trên bàn. Thứ đầu tiên lọt vào mắt anh là một tấm ảnh thẻ.
Trong ảnh là một cô gái còn mang nét non nớt, tóc ngắn nhưng không hề tạo cảm giác tomboy. Đường nét gương mặt tinh tế, làn da trắng lạnh, khuôn mặt nhỏ xinh đang căng thẳng, đôi môi mím chặt toát lên vẻ lạnh lùng.
Ánh mắt rời khỏi tấm ảnh, chuyển sang phần chữ:
Họ tên: Tần Giản
Giới tính: Nữ
Tuổi: 19
...
La Hạo chỉ lướt qua, không đọc kỹ, khẽ bật cười: “Cô nhóc này sao nghĩ quẩn thế nhỉ? Trong cục thiếu gì bộ phận nhàn hơn không đi, lại cứ chạy ra tuyến đầu chịu khổ. Cục trưởng Lưu, cô ấy...”
Anh cố ý kéo dài giọng: “Không phải bị ngài lừa tới đấy chứ? Thành tích các môn ở trường cảnh sát đều rất tốt, hơn nữa tuyến đầu của chúng ta lâu nay toàn là đàn ông.”
“Thôi đi, mồm chó không mọc được ngà voi.” Lưu Cảnh Hoài không vui cắt ngang: “Người ta tự nguyện xin, nhất định đòi làm cảnh sát hình sự.”
La Hạo kéo ghế ngồi phịch xuống, chẳng có chút cung kính của cấp dưới. Lưu Cảnh Hoài đã quen, không để tâm.
“Cô ấy muốn theo ba mình, trở thành một cảnh sát hình sự ưu tú. Từ góc độ đó, tôi có thể khuyên, nhưng không thể từ chối. Tôi giao cô ấy cho cậu, từ hôm nay cậu xem như nửa người thầy của cô ấy, dẫn dắt cho tốt, bảo vệ cho tốt.”
La Hạo cười hề hề: “Giữa trưa bị gọi tới, còn tự dưng nhận thêm nửa đệ tử, có lợi lộc gì không?”
Lưu Cảnh Hoài ném cho anh một bao thuốc, hừ lạnh: “Cầm lấy, hút ít thôi.”
...
“Cốc cốc cốc...”
Tần Giản bị tiếng gõ cửa đánh thức. Ngoài cửa vang lên giọng La Hạo: “Mười phút nữa, tập trung trước cổng cục.”
Năm phút sau, Tần Giản lao ra khỏi nhà. Khi đến cổng cục, xe jeep cảnh sát đã chờ sẵn. La Hạo dập thuốc, mở cửa ghế phụ: “Lên xe.”
Trên đường đi, Phương Vũ đưa cô bữa sáng, trêu: “Từ ngày em vào đội, đội trưởng La và sư phụ đã học được cách thương người.”
Đến hiện trường, dây phong tỏa đã được kéo. Tổ trưởng trinh sát Vương Văn Quang báo cáo: “Thi thể được phát hiện trong hẻm phía trước, treo trên ống thép.”
Tần Giản nhìn thấy thi thể treo lơ lửng, dạ dày cuộn lên dữ dội. Đây là lần đầu tiên trong đời cô tiếp xúc với xác chết.
Dù sợ hãi, cô vẫn cố gắng trấn tĩnh.
Một vụ án lớn... đã bắt đầu.
Sau khi xuyên đến thời không này, lại làm trong ngành cảnh sát hình sự, Tần Giản hiểu rất rõ, có một số thứ sớm muộn gì cô cũng phải đối mặt.
Làm cảnh sát hình sự, sao mà không đụng phải án mạng cho được!
Vụ án mạng đầu tiên cô gặp là một vụ treo xác, đỡ hơn nhiều vụ án phân sát, ít nhất cú sốc không quá lớn, cô có thể từ từ thích nghi.
Cô mím môi, hơi dùng sức, cố gắng đè nén cảm giác khó chịu. Nhịp thở nơi cánh mũi trở nên nặng nề hơn.
Đột nhiên có người nhẹ nhàng vỗ hai cái lên vai cô, Tần Giản quay đầu lại, phát hiện là Phương Vũ.
Nghe Phương Vũ an ủi: “Lần đầu ai cũng vậy cả, thấy khó chịu thì đừng nhìn nữa, sang một bên hít thở chút đi.”
La Hạo cũng chú ý tới tình trạng của cô, quay sang nhìn, hỏi: “Ổn chứ?”
Tần Giản khó khăn nuốt nước bọt, gật đầu, đáp khẽ một tiếng “Vâng”.
Cô biết, đội trưởng La đã đưa cô tới đây, mục đích là để cho cô tích lũy kinh nghiệm. Vậy nên, có thể chịu đựng thì cô phải cố gắng chịu. Để thích nghi với một công việc nào đó luôn cần có một quá trình.