Chuyển ngữ: Lâm Tịnh Vân Ca
“Ừ.” Đội trưởng La gật đầu, “Vậy câu hỏi tiếp theo: trưởng phòng Viên có thuận tay trái không?”
Câu hỏi chẳng ăn nhập này khiến Thẩm Phương sững người mấy giây: “Ơ? Cái này… hình như đúng là vậy. Mỗi lần cầm cốc, rót nước, hình như đều dùng tay trái.”
…
Khi đội trưởng La và Tần Giản rời khỏi nhà máy cao su số 1 thì đã quá trưa. Giờ quay về cục chắc chẳng kịp ăn bữa cơm nóng, hai người bèn ghé đại một quán nhỏ, mỗi người gọi một bát mì kéo.
Ăn hết một bát mì, cái dạ dày trống rỗng của Tần Giản mới dễ chịu hơn hẳn.
Buổi sáng cô chỉ ăn chút sữa đậu nành với bánh quẩy, ăn sớm nên lúc đến hiện trường suýt nôn. Tuy không nôn ra nhưng miệng cứ chua liên hồi, chắc chắn tiêu hóa nhanh hơn bình thường. Lại bận rộn cả buổi sáng, dạ dày sớm đã trống không.
Uống xong ngụm nước dùng cuối cùng, Tần Giản nóng đến mồ hôi nhễ nhại, nhưng lại thấy vô cùng dễ chịu. Đổ mồ hôi tức là thải độc, đương nhiên thoải mái.
Cô đặt bát xuống, ngẩng đầu thấy đội trưởng La đang mỉm cười nhìn mình: “Ăn khỏe đấy, no chưa?”
Tần Giản đỏ mặt gật đầu, không biết vì nóng hay ngại: “No rồi. Đội trưởng La, tiếp theo chúng ta làm gì?”
“Về cục trước đã.” Đội trưởng La đứng dậy đi ra ngoài. Tới cửa, anh bỗng quay đầu lại nói: “Sau này ở ngoài thì gọi tôi là sư phụ. Còn trong cục, gọi thế nào cũng được, tùy em.”
“Vâng, sư phụ.”
Trên đường về, Tần Giản không biết chợt nghĩ tới điều gì, cứ mân mê hai bàn tay trái phải. Đội trưởng La nhịn không được hỏi: “Nghĩ gì thế?”
“Em đang nghĩ, nếu em phải đổ thuốc cho người khác, theo phản xạ thì nên dùng tay nào bóp người, tay nào cầm thuốc?”
Đội trưởng La khẽ cười: “Nghĩ ra chưa? Dùng tay nào?”
Tần Giản gật đầu: “Em nghĩ nên dùng tay trái khống chế người, tay phải ép uống thuốc, cho nên…”
Cô đột ngột dừng lại, như nghĩ ra điều gì đó. La Hạo sốt ruột hỏi: “Cho nên sao?”
“À.” Tần Giản hoàn hồn: “Cho nên nếu vết bầm nơi khóe miệng Tạ Vĩnh Cương đúng như lời chị Hứa nói là do một bàn tay trái để lại, thì người gây án rất có thể thuận tay phải. Nhưng vừa rồi kế toán Thẩm lại nói Viên Phi là người thuận tay trái. Như vậy chẳng phải gián tiếp chứng minh rằng hung thủ đầu độc Tạ Vĩnh Cương không phải là Viên Phi sao? Sư phụ, anh thấy có hợp lý không?”
Khóe môi La Hạo khẽ cong lên, vừa lái xe vừa nói: “Suy luận hợp lý. Nhưng không loại trừ khả năng cực đoan, hung thủ cố ý không dùng phản xạ tự nhiên của mình, mà làm nhiễu hướng phán đoán của cảnh sát. Chỉ là trường hợp như vậy rất hiếm.”
“Vậy ít nhất có chứng cứ cho thấy Viên Phi không còn quá nhiều khả nghi nữa.”
“Khả nghi không nhiều không có nghĩa là không còn khả nghi. Hơn nữa, dù có đủ chứng cứ chứng minh Viên Phi vô can, thì anh ta vẫn là nhân vật then chốt của vụ án này. Việc cấp bách nhất hiện nay vẫn là phải tìm được Viên Phi.”
Nói xong, La Hạo còn trêu Tần Giản: “Nhưng mà này, Tần Giản, em chịu động não để kiểm chứng suy đoán của mình, điểm này sư phụ rất hài lòng. À, đúng rồi, sao em lại nghĩ tới chuyện nghiên cứu tay trái tay phải vậy?”
“Lúc lên xe, cầm cốc nước em vô tình nghĩ ra.”
Trong lòng Tần Giản thầm nghĩ: không chỉ vậy, vừa rồi cô còn chợt nghĩ ra vài thứ khác, nhưng suy nghĩ có phần nhảy vọt quá, cô không dám nói ra. Ngay cả bản thân cô cũng cảm thấy hơi hoang đường.
Nếu đã hoang đường, tạm thời cứ coi như đang nằm mơ vậy.