Đợi đến khi bộ lông trên người Ninh Toại khô ráo và xù trở lại, Số Một mới bế cậu ra khỏi phòng tắm.
Chỉ là, khi thấy tấm chăn trên giường đã bị giày vò đến mức không còn hình dạng ban đầu, Ninh Toại nằm trong lòng Số Một bỗng dưng sinh ra chút áy náy.
Những chuyện xảy ra ban nãy quá mức xấu hổ, đến nỗi cậu gần như quên bẵng mất việc này.
Đổi góc độ suy nghĩ, thì cũng phải công nhận... cậu đúng là biết gây rối thật.
Nghĩ tới đây, Ninh Toại dùng móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vỗ lên cánh tay của Số Một, khẽ kêu một tiếng mềm mại.
"Meo~!" (Em không cố ý đâu.)
Lần này, Số Một cuối cùng cũng hiểu đúng ý cậu.
Chỉ là, vốn dĩ y cũng chẳng quá để tâm. Hỏng thì hỏng, chẳng sao cả.
Nếu Ninh Toại thích, đợi lúc ra ngoài tìm đồ, y sẽ tiện tay mang về thêm mấy cái.
Nghĩ đến đây, Số Một đưa tay xoa đầu cậu, giọng điệu an ủi có chút gượng gạo: "Chỉ là một cái chăn thôi, hỏng thì thay cái mới."
"Tôi sẽ không vì chuyện này mà giận đâu."
"Meo!" (Biết rồi, đại ca!)
Nghe thấy trong lời Số Một có ý khẳng định sẽ không giận, lúc này Ninh Toại mới yên tâm, cậu nhảy khỏi lòng y lên giường.
Cậu ngoan ngoãn ngồi xổm ở đầu giường, nhìn Số Một tự tay vứt cái chăn rách lúc trước đi, rồi lấy từ tủ ra một cái mới.
"Đến đây."
Số Một vén một góc chăn lên, vỗ vỗ chỗ bên cạnh mình, gọi Ninh Toại lại gần.
Không biết có phải vì hôm nay tiêu hao dị năng hơi nhiều hay không, lúc này cậu lại cảm thấy hơi buồn ngủ.
May mà bây giờ sẽ không còn ai quấy rầy giấc ngủ của cậu nữa, biết đâu hôm nay có thể ngủ một giấc thật ngon.
Thấy đại ca trông như sắp ngủ, tinh thần đã thức trắng cả đêm của Ninh Toại cũng bắt đầu lơ mơ buồn ngủ.
"Meo." (Đến đây.)
Cậu khẽ đáp một tiếng, động tác dứt khoát không chút chần chừ, chui ngay vào chăn, nằm bên cạnh Số Một. Tinh thần vốn căng thẳng của cậu vừa buông lỏng liền nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Nhìn Ninh Toại bên cạnh mình mau chóng thiếp đi, Số Một cong ngón tay khẽ bật nhẹ vào tai cậu một cái, sau đó nghe tiếng thở đều đều bên tai, cũng chậm rãi nhắm mắt lại.
Nhưng sau khi nhắm mắt, tinh thần y lại hoàn toàn không hề thư giãn, toàn thân vẫn trong trạng thái căng cứng, như thể đang đề phòng điều gì đó.
Dường như bên tai y vẫn vang vọng tiếng những người trong phòng thí nghiệm, bọn họ trò chuyện xuyên qua lớp kính:
"Những thực thể thí nghiệm cùng đợt với hắn ta đều đã sụp đổ, giờ lứa này chỉ còn lại mình hắn."
"Thật khó tin, với cường độ như vậy mà hắn lại có thể cầm cự đến tận cuối cùng."
"Cấp trên ra lệnh thay đổi mã số của hắn ta. Từ giờ, hắn sẽ trở thành thực thể thí nghiệm Số Một được trọng điểm giám sát tại phòng thí nghiệm này."
Có lẽ vì những ký ức bất chợt trỗi dậy từ tận đáy lòng đã chạm đến dây thần kinh nào đó của Số Một, y lập tức bật dậy khỏi giường, xoay người lại lặng lẽ nhìn chằm chằm vào Ninh Toại vẫn đang vô tư ngủ say bên cạnh.
Y đã từng ở trong phòng thí nghiệm suốt một khoảng thời gian dài như vậy, nhưng chưa từng nghe nói nơi đó có thí nghiệm nào liên quan đến việc hoán đổi giống loài.
Hôm họ gặp nhau, cậu ta đã biến thành mèo ngay trước mặt y, dường như chẳng hề sợ hãi việc để lộ bí mật trước y.
Cậu ta có phải là người của phòng thí nghiệm không?
Phòng thí nghiệm cố tình che giấu sự tồn tại của cậu ta, cố tình phái cậu ta tới để gây nhiễu, chờ cơ hội đưa y trở về?
Nếu đúng như vậy, thì làm sao phòng thí nghiệm biết chắc được rằng y sẽ xuất hiện ở con phố đó?
Nghĩ kỹ lại, cuộc gặp gỡ giữa hai người họ quả thực quá mức trùng hợp. Khi chưa rõ thân phận nhau, cậu ta lại dám cầu cứu một người xa lạ như y.
Nếu không phải có mục đích riêng, dường như không thể lý giải nổi.
Số Một nghĩ tới đây, ánh mắt nhìn Ninh Toại lại thêm vài phần dò xét.
Chỉ thấy sau khi ngủ say, tư thế ngủ của Ninh Toại đã chẳng còn ngoan ngoãn như lúc tỉnh táo, cậu nằm ngửa, tay chân vung vẩy tứ tung.
Nhìn thế nào cũng không giống dáng vẻ của kẻ có tâm cơ...
Chẳng lẽ đây là dáng vẻ vô hại cố tình diễn trước mặt mình?
Nghĩ đến khả năng đó, trong lòng Số Một không khỏi nảy sinh ý định thử dò xét.
Chỉ thấy y giơ tay lên, khẽ khàng kẹp lấy cổ Ninh Toại, lực tay rất nhẹ, hoàn toàn chưa dùng sức.
Y có thể cảm nhận rõ nhịp đập ổn định dưới tay mình, chỉ cần hơi siết lại, nhịp đập này sẽ lập tức ngừng hẳn.
Y cố ý giữ nguyên tư thế đó một lúc lâu, xác nhận rằng Ninh Toại hoàn toàn không có phản ứng chống cự hay phòng bị nào, lúc này mới rút tay lại.
Tên ngốc này ngủ say đến mức như vậy, bị làm thế cũng chẳng có chút phản ứng nào, cái vẻ ngốc nghếch này chắc cũng không phải giả vờ. Như vậy… tạm coi như đã qua bài kiểm tra đi.
Sau khi chắc chắn Ninh Toại không hề có uy hiếp gì đối với mình, Số Một đưa ngón tay chạm nhẹ vào chóp mũi cậu, khẽ nói: "Đúng là ngốc."
"Nhưng mà..."
Mấy chữ sau đó, y mấp máy môi nhưng cuối cùng lại nuốt trở vào, không nói ra.
Nói xong, y thuận tay nằm trở lại, đắp chăn cho Ninh Toại cẩn thận, giả vờ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không hiểu vì sao, Ninh Toại cảm thấy giấc ngủ lần này của mình đặc biệt sâu, giống như hầu hết âm thanh bên ngoài đều bị chặn lại ngoài tai vậy.
Cậu nghĩ mãi cũng không tìm ra nguyên nhân, dứt khoát vứt chuyện này ra sau đầu, thoải mái vươn vai một cái.
Khi thấy bên cạnh mình không có bóng dáng của đại ca, cậu nghiêng đầu thắc mắc: Đại ca lại không có ở đây à?
Cậu đang nghĩ như vậy thì nghe thấy tiếng gõ lên tấm cửa.
Có vẻ lúc đại ca rời đi đã không đóng cửa kín, chỉ khép hờ nên lần này vừa vỗ nhẹ đã bị đẩy bật ra.
Ninh Toại quay đầu nhìn về phía cửa theo tiếng động, thì thấy tiếng vỗ vừa rồi là do cây hướng dương biến dị dùng lá đập vào cửa tạo ra.
"Meo?" (Có chuyện gì?)
Cậu nhảy xuống giường, bước tới chỗ cây hướng dương biến dị với dáng vẻ ngạo nghễ, như thể không thèm nhận ai là thân thích.
Khi cậu tiến lại gần, cây hướng dương đó lập tức cúi thấp đài hoa về phía cậu, như ra hiệu bảo cậu leo lên.
Nhìn động tác kỳ lạ của cây hướng dương, Ninh Toại suy nghĩ một lúc, cảm thấy chắc hẳn nó nhận được chỉ thị từ đại ca nên mới đến gõ cửa gọi mình.
Lớn thế này rồi, cậu không ngờ mình còn có cơ hội trải nghiệm cảm giác dùng hướng dương làm phương tiện di chuyển.
Thật sự, quá thú vị rồi.
Nghĩ đến đây, Ninh Toại hơi khom người, nhảy phốc lên cuống hoa đang cúi xuống, rồi dùng móng vuốt vỗ vỗ lên đó.
"Meo!" (Xuất phát!)
Quả nhiên đúng như cậu đoán, cây hướng dương lắc lư đưa cậu xuống tầng một, đưa thẳng tới bên cạnh bàn ăn.
Lúc này Số Một đã ngồi vào chỗ, thấy cây hướng dương chở Ninh Toại tới, liền đưa tay đỡ cậu xuống khỏi cuống hoa.
"Mới vừa tỉnh ngủ à?"
"Xem ra vẫn chưa đói lắm."
Vừa nghe thấy từ "đói" trong miệng y, Ninh Toại mới chậm nửa nhịp mà nhớ ra: tối qua ngoài việc ăn đống tinh hạch kia, cậu thật sự chưa ăn gì khác.
Ngay lập tức bụng cậu vang lên tiếng "ục ục" như đang bất mãn vì bị lãng quên vậy.
"Meo meo meo!" (Bụng em đói đến kêu ầm lên rồi đấy!)
Ninh Toại giơ một móng vuốt lên, không dám vỗ thẳng vào tay đại ca, mà chọn cách đập mạnh lên bàn, làm mặt bàn vang lên những tiếng "bốp bốp".
Ngay sau đó, cậu nghiêng đầu, liếc thấy trên bàn bày hai đĩa thức ăn — hai đĩa này trông giống hệt nhau.
Ninh Toại nhìn Số Một bằng ánh mắt đầy nghi hoặc, "Meo?" (Chúng ta ăn giống nhau à?)
Như thể nghe ra sự ngờ vực trong giọng cậu, Số Một tiện tay đặt cậu lên bàn ăn, đẩy một phần đồ ăn tới trước mặt cậu, giọng nhàn nhạt nói:
"Chuẩn bị hai phần khác nhau thì phiền lắm."
"Dù sao mấy món này cậu cũng ăn được."
Nói xong, y kéo phần còn lại về trước mặt mình, không nói thêm lời nào rồi nhanh chóng giải quyết đống thức ăn với tốc độ cực nhanh.
Ninh Toại cúi đầu, chậm rãi nhai vài miếng, bất chợt ngẩng đầu thì thấy phần ăn bên phía đại ca đã vơi đi hơn phân nửa.
Tốc độ ăn uống này thực sự khiến cậu choáng váng.
Không phải nói nên ăn chậm nhai kỹ sao? Sao đại ca lại ăn nhanh như vậy?
"Meo?" (Đã ăn xong rồi á?)
Nhìn cảnh đại ca đã xử lý xong sạch sẽ đĩa thức ăn, Ninh Toại ngạc nhiên đến quên luôn việc tiếp tục ăn, đôi mắt mở to tròn xoe, ngơ ngác nhìn y.
Như thể nhận ra ánh mắt của Ninh Toại, Số Một liếc sang thấy đĩa đồ ăn trước mặt cậu vẫn còn gần như nguyên vẹn, khẽ nhíu mày: "Nhìn tôi làm gì? Không đói nữa à?"
Một câu đã đánh thức người trong mộng, Ninh Toại lập tức thu lại ánh mắt, thầm nhủ trong lòng: vẫn nên ăn no cái đã.
Chỉ là vừa ăn, cậu vừa suy nghĩ trong đầu.
Nhìn tốc độ ăn của đại ca vừa rồi, chắc chắn là thói quen được hình thành từ trước.
Chỉ là, không biết trước đây đại ca đã trải qua những gì mà lại ăn uống vội vàng như vậy.
Sau khi ăn xong, ánh mắt Số Một vẫn dõi theo cậu, nhìn cậu chậm rãi nhai từng chút một như đang lề mề kéo dài thời gian.
Y thầm nghĩ: ăn cơm chậm như vậy, nếu là trong phòng thí nghiệm, đồ ăn chắc đã sớm bị cướp mất rồi.
Hồi đó, giữa các thí nghiệm thể, vì một miếng ăn mà không ít lần đánh nhau kịch liệt, mãi đến khi y trở thành thí nghiệm thể Số Một thì mới thoát khỏi cảnh tranh giành đồ ăn với những người khác.
Thói quen này cũng được hình thành vào lúc đó.
Ngay giây đầu tiên sau khi giành được thức ăn là phải nhét vào miệng, nuốt xuống bụng, để rảnh tay đánh nhau với những thí nghiệm thể khác.
Khi người ta đói đến cực điểm sẽ phát điên, những thí nghiệm thể không giành được thức ăn đói đến mức ngay cả thịt đồng loại cũng có thể nuốt xuống.
Dường như bị những ký ức đã qua này kích thích, ánh mắt của Số Một trở nên tối sầm khó hiểu, khí thế toàn thân nhất thời tăng vọt. Ninh Toại vốn đang ăn cơm ngon lành, đột nhiên bị khí thế bùng phát này của y làm cho chấn động, lông trên đuôi dựng đứng lên, ngay cả tai cũng cụp sát vào đầu trở thành tai máy bay.
"Meo meo?" (Sao vậy?)
Một tiếng mèo kêu quen thuộc đã kéo suy nghĩ đang phân tán của Số Một trở về. Dưới sự khống chế của y, khí thế toàn thân thu lại hết, trở về trạng thái điềm đạm như trước:
"Không sao, cậu ăn xong chưa?"
Thấy đại ca không đả động gì đến chuyện vừa nãy, Ninh Toại gật gật đầu, ý bảo mình cũng ăn xong rồi. Cậu còn cố ý dùng móng vuốt đẩy đẩy cái đĩa rỗng trước mặt, ý bảo mình cũng không lãng phí, đã ăn hết sạch rồi.
Mặc dù, hơi no... Nhưng tiết kiệm lương thực, ăn hết không bỏ sót là hành động mà cậu nên thực hiện!
Ninh Toại nằm nghiêng trên bàn ăn lười biếng không muốn nhúc nhích, có vẻ như ăn rất vui, cái đuôi đung đưa nhàn nhã. Còn Số Một liếc nhìn cái bụng căng tròn của cậu, thầm nghĩ lần sau chuẩn bị phần ăn cho cậu ít đi một chút thì hơn...