Tôi Nằm Im Cũng Gây Sóng Gió Tại Mạt Thế

Chương 8

Trước Sau

break

Không biết có phải Ninh Toại quá xui xẻo hay không, lúc rơi xuống, cậu lại vừa vặn kẹt vào khe hẹp giữa giường và tường.
Bị kẹt ở vị trí này, lên không được, xuống cũng chẳng xong. Dù trong lòng muốn vùng vẫy thoát ra, nhưng lại chẳng thể nào dùng được sức.
Nói cho cùng, đây cũng là lần đầu tiên cậu biến thành mèo, thân thể còn chưa thuần thục, phản ứng không đủ nhanh, nếu không thì đã chẳng đến nỗi mắc kẹt thảm hại thế này.
Tiếng bước chân ngoài cửa ngày một rõ ràng, cho thấy người đó đang tiến lại gần căn phòng này. Còn Ninh Toại thì vẫn bị kẹt tại chỗ, không nhúc nhích nổi, hai tai bất giác run lên, ánh mắt tràn đầy vẻ "muốn sống cũng không nổi".
Cậu thầm nghĩ: nếu để đại ca thấy bộ dạng này của mình thì đúng là mất hết mặt mũi...
Ai mà ngờ được, chỉ là nhảy cái bậu cửa sổ thôi, vậy mà cũng có thể tự nhét mình vào khe giường thế này chứ?
Cậu thật sự muốn chết vì ngu ngốc với chính mình luôn rồi!
Ninh Toại còn đang nghĩ ngợi thì nghe "cạch" một tiếng — âm thanh tay nắm cửa bị vặn.
Ngay sau đó, cậu nghe thấy đại ca khẽ "Hửm?" một tiếng, mang theo sự nghi hoặc.
Cảnh tượng lúc này thật sự quá mức xấu hổ, Ninh Toại theo phản xạ nín thở, sợ bị đại ca phát hiện bộ dạng ngốc nghếch hiện giờ của mình.
Cậu thầm tính toán: đợi đại ca rời đi rồi, mình sẽ tìm cách, thử xem có thể rụt người chui xuống gầm giường hay không, sau đó giả vờ như chưa từng có chuyện gì mà chui ra ngoài.
Ý tưởng trong đầu cậu thì rất đẹp, nhưng trong mắt Số Một, chuyện này đã thành vấn đề lớn — lúc y ra ngoài, con mèo vẫn còn ngủ ngoan trên giường, giờ quay về lại không thấy bóng dáng đâu.
Cửa nẻo trong phòng vẫn đóng chặt, rõ ràng không có dấu hiệu ai đột nhập.
Vậy thì chỉ còn khả năng: tỉnh dậy không thấy mình, nghe tiếng động rồi trốn đi rồi?
Số Một liếc mắt nhìn chiếc giường hơi lộn xộn. Sau một đêm bị Ninh Toại giày vò, chăn đệm đã nhăn nhúm tả tơi, thậm chí một nửa còn kéo lê xuống tận đất, chưa kể những chỗ bị móc sợi đã rách toạc.
Nhìn sơ qua trông chẳng khác gì bị ai đó trút giận lên.
Chẳng lẽ... tên ngốc kia vì tỉnh dậy không thấy mình ở nhà, nên bực tức nổi cơn giận vặt?
Không ngờ tên ngốc đó tính khí cũng lớn thật đấy...
Nghĩ tới khả năng này, Số Một nhất thời thấy đau đầu.
Đừng nói là dỗ mèo, hai kiếp cộng lại, y còn chưa từng biết cách dỗ người nữa kìa.
Ngày thường, ngoài đám cặn bã trong phòng thí nghiệm, người mà y có thể gặp chỉ toàn là những kẻ cùng chung số phận — bị biến thành vật thí nghiệm giống mình. Mà những người đó, vừa thấy y là sợ muốn chết, ai dám để y dỗ dành chứ?
Chỉ tiếc rằng, con vật ngu xuẩn này lại không biết sống chết mà bám lấy, không chỉ ngu ngốc mà còn vô cùng yếu đuối.
Bản thân đã nhặt nó về cũng không phải để cung phụng như tổ tông, đã vậy còn bày ra cái tính khí bướng bỉnh, đúng ra nên để nó tự chuốc lấy chút khổ sở.
Số Một âm thầm đưa ra kết luận, quyết định cứ mặc kệ một lúc, đợi khi nó không chịu nổi nữa tự khắc sẽ lộ mặt.
Thế nhưng quyết định vừa hình thành chưa được bao lâu, đã nghe trong phòng vang lên tiếng mèo kêu khe khẽ.
Âm thanh ấy nghe có vẻ còn yếu ớt hơn cả lúc bị ăn no đến khó chịu, thậm chí còn thê thảm hơn vài phần.
Nghe thấy tiếng này, Số Một lập tức quẳng ngay quyết định ban nãy ra sau đầu, lập tức bước nhanh về phía ban công.
Y đảo mắt nhìn một vòng nhưng không thấy bóng dáng quen thuộc của cục bông đen kia, còn tưởng vừa rồi mình nghe nhầm.
Còn Ninh Toại, từ sau tiếng kêu ngắn kia thì không còn nghe thấy tiếng đại ca đâu nữa, bèn len lén cử động thân thể, cố gắng tự cứu lấy mình.
Sau một hồi nỗ lực, cuối cùng, cậu đành từ bỏ.
"Meo." (Ở đây.)
"Meo meo meo!" (Em ở bên dưới đây!)
Ninh Toại ngẩng đầu vừa vặn nhìn thấy Số Một, lập tức kêu to hơn mấy phần, ra hiệu cho y cúi xuống.
Thế nhưng có vẻ y quên mất mình là một con mèo màu gì, Số Một nghe thấy tiếng động, cúi xuống liếc qua một lượt nhưng vẫn không phát hiện ra.
Thấy Số Một sắp quay người rời đi, Ninh Toại vội vươn dài hai chân trước, dùng móng cào nhẹ lên tường.
Chỉ nghe thấy một tiếng móng vuốt cào qua tường chói tai vang lên, lập tức thu hút sự chú ý của Số Một.
Y nheo mắt, cẩn thận quan sát khe hở kia, sau đó cúi người, thò tay vào khe tìm kiếm.
Khi tay y chạm phải một vật ấm áp, mềm mại, liền thuận tay kéo lên.
Chỉ thấy trên tay y chính là cục bông nhỏ màu đen mà y đang tìm — tuy nhiên giờ đã biến thành một cục xám xịt.
Ninh Toại bị kẹt trong khe giường, lớp lông toàn thân bám đầy bụi bẩn, đôi mắt đáng thương nhìn chằm chằm vào Số Một.
Do Số Một đang nắm lấy phần lông gáy của cậu, nên bốn chân Ninh Toại ôm chặt lấy đuôi mình, yếu ớt kêu "meo" lấy lòng.
Nhìn vẻ tội nghiệp đó, Số Một đưa mắt rà soát khắp người cậu, không thấy có gì bất thường, chắc chỉ là vô tình rơi xuống.
Chậc, cái đồ ngu xuẩn này, không thể học khôn ra một chút sao.
Mới không có mặt một lát đã tự biến mình thành ra thế này.
Số Một giơ tay, để ánh mắt y ngang tầm với ánh mắt của Ninh Toại.
"Ngủ thôi cũng không yên thân, tự lăn mình vào khe giường à?"
"Meo meo meo!" (Rõ ràng không phải đang ngủ!)
Ninh Toại theo phản xạ bật tiếng phản bác, nhưng vừa nghe thấy thứ tiếng meo meo mình phát ra, cậu lập tức ủ rũ cụp đầu xuống.
Trong lòng thầm nghĩ: dù có giải thích thì đại ca cũng đâu hiểu được... Vậy thì còn phí lời làm gì.
Hiện giờ cậu chẳng khác gì kẻ câm nuốt phải hoàng liên: kẻ câm còn có nỗi khổ không thể thốt ra, còn cậu thì có nói ra cũng chỉ toàn tiếng mèo, chẳng ai hiểu nổi, cũng chẳng khác gì câm.
Không biết đến bao giờ cậu mới có thể biến trở lại.
Số Một vốn định trách thêm vài câu, nhưng còn chưa mở miệng, đã thấy đôi tai Ninh Toại cụp xuống, trông như đang buồn bã.
Thấy cậu không còn hoạt bát như trước, Số Một đoán có lẽ do tư thế bế khiến cậu khó chịu. Y liền buông tay, nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường.
Thế nhưng cục xám nhỏ kia vẫn không có vẻ gì là lấy lại sức sống, chỉ uể oải nằm bẹp trên giường, hai chân trước ôm lấy nhau, đầu cũng gục xuống.
Điều này khiến Số Một cảm thấy khó hiểu: rõ ràng mình không trách mắng, cũng không làm cậu khó chịu, vậy cớ gì lại ra bộ dạng này?
Số Một chăm chú nhìn cậu, cố gắng suy đoán tâm trạng và suy nghĩ của cậu.
Đúng lúc đó, y vô tình liếc thấy lớp lông bẩn thỉu trên người Ninh Toại, thầm nghĩ: có phải vì ngại lông bẩn nên muốn đi tắm không?
Hơn nữa, lúc trước y vội vàng trở về, trên người cũng có thể còn vương chút mùi, nhân tiện tắm luôn một thể cũng tốt.
Nghĩ vậy, Số Một liền ôm lấy Ninh Toại, xoay người đi thẳng về phía phòng tắm.
Ninh Toại lúc này vẫn còn đang ủ ê buồn bã, bất ngờ bị ôm lên khiến đôi tai trên đỉnh đầu dựng đứng cả lên, lập tức quên sạch những suy nghĩ linh tinh vừa nãy.
Giờ trong đầu cậu chỉ còn một ý nghĩ: Đại ca định đưa mình đi đâu?
Khi Số Một một cước đẩy bật cửa phòng tắm, Ninh Toại nhận ra bố cục quen thuộc nơi này, tâm trạng vừa tạm ổn lại lập tức rơi vào bối rối.
Đại... đại ca tắm rửa sao lại ôm cả mình vào?
Chuyện này... e là không ổn rồi...
Ninh Toại bắt đầu giãy giụa trong lòng Số Một, định tìm cơ hội nhảy xuống đất, rời khỏi phòng tắm.
Nhưng cậu chưa kịp thành công thì đã bị Số Một hiểu lầm, cho rằng cậu nóng lòng chờ đợi, liền nhẹ giọng dỗ dành: "Ngoan nào, tôi đang xả nước cho cậu."
Ở thời đại này, nguồn nước trong các đường ống từ lâu đã bị ô nhiễm, cộng thêm việc thiếu hụt nguồn điện, nước và điện chủ yếu đều phải dựa vào những người mang dị năng hệ Thủy và hệ Điện để cung cấp.
Song dị năng cũng có hạn, rất ít người chịu phí phạm vào những chuyện xa xỉ như tắm rửa.
Ninh Toại mở to mắt kinh ngạc, nhìn chiếc bồn tắm vốn trống không bỗng chốc trào lên dòng nước trong vắt, nhanh chóng làm đầy cả bồn.
Số Một vươn tay khuấy nhẹ trong nước, cảm nhận thấy nhiệt độ không quá lạnh mới ôm Ninh Toại bước vào bồn.
Lúc này, Ninh Toại vẫn còn đắm chìm trong kinh ngạc vì hành động vừa rồi của Số Một, hoàn toàn chưa kịp hoàn hồn.
Sao có thể như vậy được chứ?
Trước đây cậu vẫn luôn cho rằng đại ca là dị năng giả hệ Không Gian, nhưng những gì vừa xảy ra, rõ ràng lại là năng lực của hệ Thủy và hệ Hỏa.
Một người làm sao có thể cùng lúc sở hữu nhiều dị năng như vậy?
Cảm nhận được một dòng nước ấm rơi xuống đỉnh đầu, Ninh Toại theo phản xạ lắc đầu, sau đó mới bừng tỉnh nhận ra mình đang nằm trên cánh tay đại ca, còn đại ca thì dùng tay kia nhẹ nhàng dội nước lên người cậu.
Giữa tình huống này, Ninh Toại chỉ cảm thấy trong đầu mình "bùng" một tiếng, như thể nước sôi trào ra, toàn thân cứng đờ ngay tại chỗ.
Cậu vô tình liếc nhìn xuống, bắt gặp phần cơ bụng rắn chắc thấp thoáng dưới lớp áo của đại ca, lập tức cảm thấy lông trên mặt mình cũng nóng bừng lên. Lo sợ mình sẽ tiếp tục nhìn thấy những cảnh không nên thấy, cậu vội nhắm chặt mắt.
Số Một vì đang bế cậu nên khó cởi đồ, đành đặt cậu lên mép bồn tắm rồi cởi bộ quần áo đã ướt đẫm trên người, tiện tay vứt xuống đất.
Ninh Toại chỉ cảm thấy bụng mình bỗng lạnh toát, theo phản xạ mở mắt ra — và ngay lập tức nhìn thấy cảnh tượng...
Đại ca đang trần trụi hoàn toàn!
Ninh Toại lập tức trượt tay, theo mép bồn tắm rơi thẳng xuống nước, chỉ trong nháy mắt, nước bồn tắm đã ngập quá đầu cậu.
"Meo! Ục ục..." (Cứu mạng!)
Số Một quay đầu lại, thấy cái đồ ngốc kia lại tự mình lăn xuống nước, quả thực chẳng để người ta yên được lấy một phút.
Y nhấc chân bước vào bồn tắm, vươn tay kéo con mèo ướt sũng kia từ dưới nước lên.
Ninh Toại không kìm được, vẫy vẫy tai để hất nước ra, rồi theo phản xạ hắt hơi một cái.
May mà... suýt nữa thì chết đuối thật rồi.
"Meo?"
Đột nhiên, cậu cảm nhận được dưới móng vuốt có gì đó khác lạ, nghi hoặc cúi đầu nhìn, mới bàng hoàng nhận ra — cậu đang giẫm thẳng lên cơ bụng của đại ca!
A a a, sao đại ca lại đặt mình ngay trên bụng như thế này chứ!
Dưới chân cậu là cơ bụng rắn chắc của đại ca, ngẩng đầu lên lại có thể thấy rõ cơ ngực vững chãi — thân phận chỉ là một kẻ theo sau, cậu lấy tư cách gì mà được đại ca chăm sóc chu đáo đến vậy?
Không thể không thừa nhận, thân hình của đại ca thực sự quá hoàn hảo.
Kiếp trước, cậu từng rất khao khát có được vóc dáng như thế: mặc đồ thì gọn gàng, cởi đồ lại rắn chắc. Đến trong mơ cũng ước ao được sở hữu thân hình ấy, nhưng mỗi lần tỉnh dậy, cậu vẫn chỉ là một thân thể gầy yếu, trắng nhách như gà luộc.
Không biết sau này nếu cậu trở lại hình người, liệu có thể xin đại ca chỉ dạy cho mình cách rèn luyện vóc dáng không.
Giữa cơn choáng váng, cậu tạm thời quên mất những vết thương chưa kịp lành trên người Số Một.
Đợi đến khi cậu lờ mờ nhớ ra, định nhìn kỹ thêm lần nữa thì Số Một đã rửa sạch bọt nước, khoác lên người chiếc áo choàng tắm, hoàn toàn che đi những vết tích ấy.
"Sột soạt!!"
Nhân lúc đại ca đang lau khô bộ lông cho mình, Ninh Toại khẽ cọ đầu vào lòng bàn tay y, như để an ủi: tất cả đã qua rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương