Tôi Nằm Im Cũng Gây Sóng Gió Tại Mạt Thế

Chương 10

Trước Sau

break

Số Một nghĩ đến đây, lập tức đứng dậy thu dọn đĩa ăn của hai người, sau đó xoay người đi về phía nhà bếp.
Thấy y đột nhiên đứng dậy rời đi, Ninh Toại sau khi ăn no uống say, khả năng xử lý vấn đề của bộ não có vẻ hơi chậm chạp, nhất thời không phản ứng kịp y định làm gì.
Mãi đến khi nhìn thấy y bước vào nhà bếp, cậu mới bừng tỉnh, thu hồi ánh mắt vẫn luôn dõi theo sát sao.
À, hóa ra đại ca chỉ vào bếp thôi, vậy chắc không có việc gì của cậu.
Cậu vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy chậu hướng dương vẫn đang đứng canh bên cạnh bàn ăn.
Không biết có phải do ảnh hưởng của cơ thể mèo hiện tại hay không, bây giờ nhìn thấy chậu hướng dương này, móng vuốt của cậu không hiểu vì so có chút ngứa ngáy.
Cậu liếc nhìn về phía nhà bếp, thầm nghĩ dù sao mình cũng đang rảnh rỗi, chi bằng tự tìm việc gì đó mà làm.
Ninh Toại suy nghĩ một lát trong lòng, sau đó đứng dậy trên bàn ăn, từ trên cao chỉ huy chậu hướng dương.
"Meo meo meo." (Đưa tao ra sân đi.)
Mặc dù cây hướng dương biến dị không biết nói, nhưng nó dường như hiểu trực tiếp ý nghĩa trong lời nói của Ninh Toại, vô cùng ngoan ngoãn để cậu nhảy lên thân cây của nó, cõng cậu đi về phía sân.
Đợi khi họ đến sân, Ninh Toại mới có dịp nhận thức lại nơi mình đang ở.
Lúc đó, sau khi họ từ vườn thực vật trở về, đại ca bế cậu thẳng vào biệt thự, nói ra thì đây là lần đầu tiên cậu bước ra khỏi phòng.
Cậu suy nghĩ miên man, chậm chạp không ra lệnh mới cho cây hướng dương.
Đúng lúc này, cây hoa hồng biến dị và cây hương thảo biến dị cắm rễ trong sân cảm nhận được hơi thở của cậu, mỗi cây tách ra một cành xích lại gần cậu, như thể đang chào hỏi.
Ninh Toại thấy vậy, duỗi móng vuốt ra chạm nhẹ vào cành của chúng, coi như đáp lại.
Nhìn thái độ của mấy cây biến dị này đối với cậu hôm nay, trong lòng cậu cũng hiểu rõ như ban ngày, với thực lực hiện tại của cậu, chắc chắn không thể khiến chúng ngoan ngoãn như vậy trước mặt mình được.
Tất cả những điều này, chỉ có thể là do đại ca ở đằng sau chỉ thị.
Không ngờ, lần đầu tiên gặp mặt đại ca, đại ca đã coi cậu là người của mình.
Cậu thật sự quá cảm động rồi!
Là đàn em của đại ca, cậu cũng nên theo kịp bước chân của đại ca mới phải, tuyệt đối không được làm đại ca mất mặt.
Ninh Toại nghĩ đến đây, rồi nhìn xung quanh như kẻ trộm, lén lút hỏi mấy cây biến dị kia.
"Meo meo meo?" (Bọn bây có biết làm thế nào để tăng cường sức mạnh không?)
Câu hỏi này của cậu thực sự có hơi làm khó chúng rồi.
Chúng chịu ảnh hưởng của yếu tố môi trường mà xảy ra biến dị, có thể chiếm giữ một khu vực trong vườn thực vật, tự nhiên cũng có phần may mắn trong đó.
Nhưng dù sao giữa động vật và thực vật vẫn tồn tại sự khác biệt, mặc dù cả hai đều có thể biến dị, nhưng có một số kinh nghiệm chung quy là không thể áp dụng được.
Cây hoa hồng biến dị lắc lắc cành hoa của mình, sau khi lắc xong, lại chỉ về hướng biệt thự. Ý nó dường như là bảo cậu trực tiếp đi hỏi Số Một.
Không nhận được thông tin hữu ích từ chúng, trong lòng Ninh Toại vẫn hơi chút thất vọng, dù sao thì hiện tại, cậu vẫn chỉ là một con mèo.
Ý mà cậu muốn diễn đạt không thể nói là đại ca hoàn toàn không hiểu, chỉ có thể nói là có thể hiểu nhưng không hiểu nhiều...
Nếu như đại ca có thể nhìn hiểu, nghe hiểu, cậu cũng không đến nỗi phải đi hỏi chúng.
Ninh Toại càng nghĩ, tai và đuôi liền vô thức cụp xuống.
Thấy cậu thất vọng như vậy, cây hương thảo biến dị đột nhiên có cảm giác tai họa sắp ập đến, liền duỗi ra mấy cành của mình, vặn vẹo trước mặt cậu.
Cây hoa hồng biến dị dường như cũng có cảm giác tương tự, dốc hết sức mình phối hợp với cây hương thảo biến dị chọc cho Ninh Toại vui lên.
Rõ ràng là chúng đã thành công, những động tác hài hước làm bằng cành cây đã thành công thu hút sự chú ý của cậu.
Tai của Ninh Toại vốn đang cụp xuống lại dựng lên, mắt không chớp nhìn chằm chằm vào cành của chúng, dường như rất mong chờ xem chúng sẽ làm gì tiếp theo.
Trong lúc Ninh Toại đang chơi đùa vui vẻ với chúng, Số Một bên này sau khi từ nhà bếp ra không thấy mèo đâu, liền trực tiếp dùng tinh thần lực của mình tìm kiếm.
Rất nhanh, y đã tìm thấy dấu vết của Ninh Toại trong sân.
Sau khi biết vị trí cụ thể, Số Một liền bước ra khỏi biệt thự, mục đích rất rõ ràng, y đi về phía Ninh Toại.
Còn chưa kịp bước tới, y đã thấy Ninh Toại đang chơi đùa vui vẻ với những cây biến dị kia, thậm chí còn không hề phát hiện ra tiếng bước chân của mình.
Cảnh tượng này khiến lòng y không khỏi có một cảm giác nghẹn ngào khó tả, ánh mắt nhìn những cây biến dị kia cũng trở nên càng lúc càng bất thiện.
Y đi thẳng tới, bế Ninh Toại vào lòng, giọng nói bình thản: "Đi ra ngoài với tôi."
Ninh Toại chỉ thấy thân mình nhẹ bẫng, cậu đã ở trong lòng đại ca.
"Meo?" (Đi ra ngoài?)
Với dáng vẻ hiện tại của cậu, đại ca muốn đưa cậu cùng ra ngoài, chắc chắn sẽ không vướng víu sao?
Hay là mang theo cây hướng dương biến dị kia đi, tuy nó mọc hơi xấu xí một chút, nhưng thực lực chắc chắn không yếu, đến lúc đó đại ca cũng không đến nỗi phải phân tâm để bảo vệ cậu.
Nghĩ đến đây, cậu thấy đây thật sự là một ý tưởng tuyệt vời.
Có cây hướng dương biến dị, cậu có thể đi theo đại ca, ngược lại sẽ không trở thành gánh nặng cho đại ca.
"Meo meo meo." (Mang theo hướng dương đi.)
Ninh Toại duỗi móng vuốt vỗ vỗ vào cánh tay của Số Một, móng vuốt chỉ về hướng cây hướng dương. Ngôn ngữ kết hợp với hành động, lần này đại ca chắc sẽ không hiểu sai ý của mình chứ?
Ý mà cậu muốn bày tỏ là muốn mang nó theo cùng ra ngoài.
Số Một sau khi thấy cậu chỉ vào cây hướng dương, cái cảm giác bực bội vừa xuất hiện trong lòng lại trào dâng lên.
Trước đây sao mình lại không phát hiện ra sự tồn tại của mấy thứ này chướng mắt đến vậy nhỉ?
Y không đáp lời, chỉ dùng hành động của mình để thể hiện thái độ.
Chỉ thấy ya đưa tay ấn móng vuốt của Ninh Toại trở lại, như muốn cậu ổn định một chút, hoàn toàn không nhắc đến chuyện mang theo hướng dương, cứ thế ôm cậu đi ra ngoài.
Yêu cầu của mình bị trấn áp một cách vô tình, Ninh Toại nằm ườn trong lòng y như một linh vật.
Được rồi, không mang thì không mang, đại ca làm vậy tự có ý của y.
"Meo." (Đi thôi.)
Thấy cậu không còn cố chấp nữa, vầng trán cau chặt của Số Một mới giãn ra, y đưa tay xoa đầu cậu rồi ôm cậu rời khỏi biệt thự.
Dù trước đó Diêm Phong không tìm thấy Ninh Toại, nhưng trong lòng hắn trước sau vẫn không tin lời giải thích của Thẩm Song Song về việc Ninh Toại tự mình bỏ đi.
Vì còn cần tìm tinh hạch thăng cấp dị năng cho Thẩm Song Song, họ không rời đi ngay mà cố ý ở lại, tìm một nơi kín đáo để trú thân.
Thật may mắn, đêm qua là một đêm bình yên hiếm hoi, ngay cả người canh gác cũng ngạc nhiên về sự an toàn của khu vực này.
Dù đêm qua rất an toàn nhưng Diêm Phong có chuyện trong lòng, hắn nằm trên xe nhưng không ngủ được, cứng đờ người qua một đêm. Sáng hôm sau trời còn chưa sáng, hắn đã dậy đi theo con đường đó tìm kiếm một lần nữa.
Vẫn là tìm kiếm không có kết quả, bất đắc dĩ mở rộng phạm vi tìm kiếm sang mấy con phố xung quanh con đường đó, nhưng vẫn không thấy một chút bóng dáng nào.
Đến lúc này, hắn thật sự có trăm mối buồn phiền không thể giải thích. Hắn nghĩ Ninh Toại là một người sống trưởng thành như vậy, trên người còn đang sốt cao, cho dù cậu ta muốn trốn, cũng sẽ không trốn đến mức không để lại một chút dấu vết nào chứ?
Cho dù dị năng thức tỉnh thất bại, cũng nên có bóng dáng của một con xác sống chứ...
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, khu vực đường phố này thật sự sạch sẽ quá đi.
Cái sự sạch sẽ mà hắn nói không phải chỉ về mặt vệ sinh, mà là số lượng xác sống tập trung.
Trước khi bị biến thành vùng đất hoang, thành phố G từng là một đô thị thương mại lớn, lượng người qua lại lên đến hàng chục triệu, cái đường phố trống vắng này thực sự không nên tồn tại ở thành phố G.
Lẽ nào trước đây từng có dị năng giả từ căn cứ nào đó đến thu thập tinh hạch, nên khu vực này mới trở nên sạch sẽ như vậy?
Nhưng Ninh Toại mất tích là chuyện xảy ra gần đây, nếu thật sự có nhóm dị năng giả này, không lẽ lại không có chút động tĩnh nào sao...
Còn có một khả năng… là người khác đã đưa cậu ta đi rồi?
Diêm Phong càng nghĩ càng thấy suy nghĩ này của mình có lý, nếu không thì cả khu vực này hắn đã tìm hết cả trong lẫn ngoài rồi, mà ngay cả một bóng người cũng không thấy, chẳng phải là kỳ lạ sao?
Nếu Ninh Toại thật sự được những người đó cưu mang, nhờ vậy mà giữ được mạng cũng tốt.
Nghĩ đến đây, hắn đổi hướng bước chân, quay trở lại theo con đường vừa đi tới.
Khi quay về nơi ẩn náu của họ, hắn lại phát hiện trên xe chỉ còn hai người canh giữ, Thẩm Song Song và những người khác đều không thấy bóng dáng.
"Chuyện này là sao, Song Song với mọi người đi đâu rồi?"
Một trong những người ở lại thấy hắn quay về, trả lời: "Chị Song Song dẫn những người khác đi tìm vật tư rồi, chắc sẽ sớm quay lại thôi ạ."
Người còn lại liền tiếp lời: "Đúng vậy anh Diêm, khu vực này ngay cả bóng dáng tang thi cũng không thấy, chắc họ sẽ không gặp chuyện gì đâu."
Diêm Phong nghe xong nhíu chặt mày, trong lòng luôn cảm thấy có chút bất an, hỏi rõ hướng đi của nhóm Thẩm Song Song rồi lập tức đi tìm bọn họ.

Tốc độ di chuyển của Số Một rất nhanh, chỉ chưa đầy nửa khắc, một người một mèo đã từ khu biệt thự đến khu thương mại.
Mặc dù đã lục soát cả một đêm trước đó, nhưng vẫn còn một số khu vực mà Số Một chưa đến. Và mục đích họ ra ngoài hôm nay chính là những nơi còn lại chưa đi đến đó.
Nhận thấy tốc độ của đại ca chậm lại, Ninh Toại mới thò đầu ra khỏi lòng y, quan sát môi trường xung quanh.
À, hóa ra đây chính là thành phố được miêu tả trong thế giới tiểu thuyết.
Đi bộ lâu như vậy, mà ngay cả một bóng người cũng không thấy.
Ninh Toại làm sao biết được, sở dĩ không thấy bóng người, đó đều là nhờ có vị bên cạnh cậu đây.
Không có sự tàn sát trước đó của y, làm gì có sự yên bình như hiện tại.
Tuy nói trong các cửa hàng cũng có thể có tang thi, nhưng dù sao đó cũng là số ít, chỉ trong nháy mắt Số Một đã thu được tinh hạch.
Số Một nhẹ nhàng quen thuộc làm theo cách tối hôm qua, lục soát từng cửa hàng một, gần như tất cả những thứ họ nhìn thấy đều được Số Một cất đi.
Nếu không phải tận mắt chứng kiến, Ninh Toại thật sự không biết hóa ra đại ca lại thu thập vật tư theo cách này.
Những gì nhìn thấy là những gì có được, bất kể là thứ gì, chỉ cần ở trong cửa hàng này, đại ca đều không bỏ sót thứ gì mà không cho vào túi của mình.
Còn có một chuyện khác, Ninh Toại thật sự không nhịn được, muốn nói hết cho sướng.
Tại sao đại ca ngay cả cửa hàng mẹ và bé và cửa hàng đồ chơi người lớn cũng không tha?
Nói thật, những thứ này họ dùng được sao?
Sau ngày hôm nay, cậu xem như đã hiểu ra, kiến thức thông thường về cuộc sống của đại ca không thể nói là không có, chỉ có thể nói là có nhưng không nhiều.
Bất kể thứ này họ có dùng được hay không, chỉ cần y nhìn thấy thì đó là của y.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương