Tôi Nằm Im Cũng Gây Sóng Gió Tại Mạt Thế

Chương 11

Trước Sau

break

Lúc đầu, Ninh Toại còn kinh ngạc về cách thức thu thập vật tư đặc biệt của y, nhưng sau khi xem liên tiếp vài cửa hàng, cảm xúc của cậu về cơ bản đã không còn biến động nhiều nữa.
Lúc này, hình tượng đại ca trong lòng cậu hiển nhiên lại thêm một hình ảnh nữa… là "công viên bách hóa".
Bởi vì loại vật tư mà Số Một thu thập trên đường đi thật sự quá tạp nham, dùng được hay không dùng được, cần thiết hay không cần thiết, cái gì cũng có.
Ninh Toại theo dõi một hồi, không khỏi tặc lưỡi kinh ngạc.
Với cái kiểu thu thập vật tư của đại ca đây, nếu không phải lượng chứa trong không gian của y lớn, cứ theo cái cách này mà thu thập, hễ không gian mà nhỏ đi một chút thì thật sự không chứa được bao nhiêu thứ dùng được.
Cậu thầm nghĩ trong lòng như vậy, liền giữ nguyên tư thế trầm tư này cuộn tròn trong lòng Số Một.
Khi cậu yên lặng như vậy, trông thật sự giống như một món đồ chơi nhồi bông chân thực.
Còn trong mắt Số Một, sự yên tĩnh lúc này của cậu lại giống như đang hờn dỗi vì mình chỉ lo thu thập vật tư mà nhất thời bỏ quên cậu.
Nhất định là lại giở tính trẻ con, tự mình giận dỗi rồi.
Cái thứ ngốc nghếch này, nhìn thì không lanh lợi gì nhưng tính khí lại không nhỏ.
Mình thu thập vật tư, phần lớn chẳng phải đều là chuẩn bị cho cậu ta sao, đồ nhóc vô lương tâm.
Nói là nói vậy, nhưng Số Một đột nhiên như nhớ ra điều gì đó, tâm niệm vừa động, trong bàn tay vốn trống không của y nhất thời xuất hiện một túi cá khô nhỏ.
Đây là thứ vừa tìm thấy khi lục soát cửa hàng đồ ăn vặt, chắc cậu ta sẽ thích... nhỉ.
"Muốn ăn gì không?"
Y dùng đầu ngón tay vuốt ve cái đầu lông xù của Ninh Toại, tiện tay xé bao bì rồi đưa miếng cá khô bên trong đến miệng Ninh Toại.
Bị y ngắt ngang như vậy, Ninh Toại nhất thời thoát khỏi trạng thái trầm tư. Cậu ngửi thấy mùi thơm tỏa ra từ miếng cá khô bên miệng, trong miệng không khỏi ứa nước miếng.
Chỉ thấy cậu “meo ưm” một miếng cắn tới, dùng hai cái móng vuốt ôm lấy, sau đó “chẹp chẹp” ăn rất ngon lành.
Khóe miệng Số Một khẽ cong lên, cũng không còn tâm trạng đi từng cửa hàng thu thập vật tư nữa, cứ thế một tay ôm cậu đi dạo trên phố.
Nhưng trời không chiều lòng người, một tiếng hét chói tai đột nhiên vang lên, lập tức phá vỡ bầu không khí hài hòa giữa hai người họ.
Ninh Toại đột nhiên cảm thấy tiếng hét này dường như vang lên ngay bên tai mình, nhất thời cá khô cũng không ăn nổi nữa. Tai cậu cụp xuống, quay đầu về hướng nào đó hừ khí lạnh.
"Meo ngao!" (Âm thanh ở đằng kia!)
Số Một đưa tay vuốt ve bộ lông dựng ngược vì sợ hãi của cậu, ánh mắt y sâu thêm, vẻ mặt không vui nhìn về hướng phát ra âm thanh.
Cái đám không biết sống chết này, thật là vướng víu.
Nghĩ đến việc ở đó còn có tinh hạch có thể thu vào túi, y mới hơi thu lại sự không vui trên mặt mình, giọng nói dịu lại, nói với Ninh Toại: "Chúng ta đi xem sao, tiện thể lấy luôn tinh hạch đi."
"Meo." (Được.)
Đối với quyết định của đại ca, Ninh Toại không bày tỏ ý kiến mà chỉ gật đầu, tiếp tục cúi xuống nhai nốt miếng cá khô chưa ăn xong.
Đợi khi hai người họ theo hướng phát ra âm thanh lúc nãy tìm tới, phát hiện ở đây thật sự có một con tang thi biến dị, xem ra cấp độ dị năng còn không thấp.
Số Một còn chưa đi đến nơi, y đã nắm rõ tình hình đến tám chín phần mười. Nhưng y không trực tiếp lộ diện mà cố ý đợi thêm một lúc ở khúc cua.
Đợi đến khi nhóm người kia tiêu hao dị năng gần hết, chỉ còn có thể phòng thủ thụ động trước sự tấn công của tang thi. Lúc này Số Một mới ung dung bước ra như đi dạo trong vườn, trong lòng còn ôm một con mèo đen đang ăn uống.
Sự xuất hiện của y lập tức mang đến hy vọng sống sót cho nhóm người kia.
Chỉ thấy những người chọc phải con tang thi biến dị đều mặt mũi lấm lem, chân tay luống cuống né tránh đòn tấn công của nó, nhìn thấy Số Một giống như nhìn thấy cứu tinh.
"Cầu xin anh ra tay giúp chúng tôi!"
"Chết tiệt, tang thi từ khi nào lại có thể biến dị ra dị năng rồi?"
Số Một liếc nhìn họ một cái, cũng không nói chuyện với họ, ánh mắt tập trung vào con tang thi biến dị kia. Sau khi phán đoán được đường đi nước bước tiếp theo của nó, y liền trực tiếp vung ra mấy luồng phong nhận giải quyết gọn ghẽ.
Sau khi con tang thi biến dị ngã xuống, đột nhiên một ngọn lửa bùng lên xung quanh, thiêu rụi con tang thi chỉ còn lại một cục tinh hạch.
"Khả năng khống chế dị năng thật chuẩn xác." Thẩm Song Song sau khi xem xong toàn bộ quá trình mà y ra tay, theo bản năng lẩm bẩm một tiếng.
Sau khi thấy con tang thi đã bị giải quyết, người đứng gần tinh hạch nhất đang định tiến lên nhặt lấy, nhưng không ngờ đột nhiên một luồng gió xoáy ngăn cách hắn ta. Người đó chỉ có thể trơ mắt nhìn tinh hạch bị người đàn ông lạ mặt trước mắt lấy đi.
Kẻ đó nhìn con vịt nấu chín bay khỏi miệng mình, vẻ mặt không cam lòng hét về phía Số Một: "Ấy, con tang thi này là do chúng tôi phát hiện trước mà."
Số Một thậm chí còn không phân một chút sự chú ý nào cho hắn ta, hoàn toàn phớt lờ sự la lối của hắn, tinh hạch giờ đã vào tay, cũng đến lúc nên rời đi rồi.
Nếu không phải hôm nay Ninh Toại ở đây, y tuyệt đối sẽ không có tính kiên nhẫn tốt như vậy.
Thẩm Song Song vén nhẹ sợi tóc lòa xòa trước mắt, liếc xéo người vừa nói chuyện một cái, ra hiệu bảo hắn ta đi chỗ mát mẻ mà đứng.
Chắc lúc nãy đánh nhau với tang thi bị nó chọc mù mắt rồi hay sao? Chẳng có chút tinh ý nào cả.
Người trước mặt này thực lực thâm sâu khó lường, sao có thể là người mà bọn họ có thể đắc tội được.
Cô ta nở nụ cười, vội vàng gọi Số Một lại, mở miệng cảm ơn y: "Thưa anh, xin đợi một chút."
"Vô cùng cảm ơn anh đã ra tay giúp đỡ, nếu không phải anh kịp thời xuất thủ, mấy người chúng tôi có lẽ đã bỏ mạng ở đây rồi."
"..."
Số Một giữ khoảng cách với họ, duy trì sự im lặng, hoàn toàn không nghe lọt tai những gì cô ta vừa nói.
Còn Ninh Toại khi nghe thấy giọng nói thì trong đầu cảm thấy hơi quen tai. Sau khi nhìn thấy người thì trực tiếp xác nhận phán đoán của mình, nhất thời không nhịn được kêu lên.
"Meo meo meo?" (Thẩm Song Song?)
Vì kinh ngạc, đồng tử của cậu co lại thành một đường dọc, dường như không ngờ Thẩm Song Song và đám người đó vẫn còn ở đây.
Theo cốt truyện trong sách, sau khi vứt bỏ mình xong không phải họ đã rời đi rồi sao?
May mắn thay bây giờ cậu vẫn chưa khôi phục hình người, chắc họ sẽ không nhận ra mình.
Số Một nghe thấy cậu đột nhiên kêu mấy tiếng, dùng ngón tay gãi cằm cậu, nhẹ giọng dỗ dành: "Sao vậy?"
"Meo."
Ninh Toại trước mặt Thẩm Song Song, tiếng kêu không dám pha trộn quá nhiều cảm xúc, chỉ đơn giản là một tiếng "meo" vô nghĩa.
Nhìn thấy y, một người đàn ông cao lớn chỉ lo chọc ghẹo con mèo đang ôm trong lòng, thậm chí không thèm đáp lại mình lấy nửa lời. Thẩm Song Song nghiến chặt hàm răng đến sắp vỡ, nhưng bề ngoài cô ta vẫn phải duy trì nụ cười tiếp tục bắt chuyện với y.
"Thưa anh, đây là mèo anh nuôi sao? Dễ thương thật."
"Ôi, trước đây tôi cũng thích mấy con vật nhỏ này lắm, nếu không phải sợ chúng sẽ biến dị, tôi cũng muốn nuôi một con đấy ạ~!"
Ninh Toại nghiêng đầu, không biết Thẩm Song Song đang có ý đồ xấu xa gì trong lòng. Nhân lúc đại ca còn chưa trả lời, cậu dùng hai chân sau đạp nhẹ vào cánh tay Số Một, nhận thấy y không ôm chặt như lúc nãy, liền xoay người trèo lên vai Số Một.
Số Một tuy không biết cậu muốn làm gì, nhưng vẫn chiều theo để cậu trèo lên vai mình. Sau đó dùng tay nhẹ nhàng đỡ lấy, lo lắng cậu đứng không vững sẽ bị ngã xuống.
"Đứng vững nhé, cẩn thận đừng bị ngã."
Nhìn thấy sự chú ý của y lại bị con mèo đen kia thu hút, Thẩm Song Song thật sự hận không thể tiến lên vứt con mèo chết tiệt này đi càng xa càng tốt.
Thái độ của con mèo này cứ khiến cô ta nhớ đến Ninh Toại, người đã được Diêm Phong chăm sóc suốt cả chặng đường.
Nhưng Ninh Toại trước đó sốt cao đã bị mình vứt đi rồi, chắc giờ đã trở thành một thành viên trong đám tang thi rồi nhỉ...
"Không biết tiếp theo anh định làm gì?"
"Cho mèo ăn." Như thể được cô ta nhắc nhở, Số Một cuối cùng cũng rộng lượng đáp lại một câu.
Nói xong, y rửa sạch viên tinh hạch vừa rồi bằng nước, sau đó đưa đến miệng Ninh Toại đang ngồi xổm trên vai mình.
"Cậu cần bổ sung năng lượng hôm nay rồi."
Ninh Toại há miệng ngậm lấy, còn chưa kịp nuốt xuống bụng thì nghe thấy giọng nói kinh ngạc của Thẩm Song Song vang lên.
"À, thưa anh, tôi không nhìn nhầm đấy chứ, anh lại lấy viên tinh hạch quý giá như vậy cho một con thú cưng ăn sao?"
"Viên tinh hạch này quý giá lắm, nếu hấp thu nó, dị năng nói không chừng có thể tăng lên một cấp đấy!"
"Hay là thế này, tôi lấy đồ ăn của chúng tôi đổi viên tinh hạch này với anh nhé? Mấy thứ đồ ăn đó mèo cưng cũng ăn được, còn viên tinh hạch này, anh nhường lại cho chúng tôi được không?"
Đến đây, Ninh Toại cuối cùng cũng biết Thẩm Song Song rốt cuộc đang giở trò gì, hóa ra nói một tràng vô nghĩa như vậy, vẫn là vì viên tinh hạch vừa mới có được này.
Hừ hừ, muốn viên tinh hạch này ư?
Xin lỗi nhé, đây là đồ đại ca cho cậu đấy!
Nghĩ đến đây, cậu với vẻ mặt vênh váo nhìn chằm chằm vào Thẩm Song Song. Ngay trước mặt cô ta, Ninh Toại nuốt viên tinh hạch nhai nhóp nhép vài cái rồi cho vào bụng, hấp thu năng lượng trong tinh hạch theo cách mà đại ca đã dạy trước đó.
Số Một vẫn luôn không trả lời Thẩm Song Song, giờ tinh hạch đã bị Ninh Toại nuốt xuống, tự nhiên càng không cần y phải đáp lại nữa.
Thẩm Song Song vừa định nổi giận, liền thấy Diêm Phong vội vàng chạy tới.
Nhìn thấy từng người trong bọn họ mặt mũi lấm lem, Diêm Phong vội vàng hỏi: "Mọi người sao rồi, không sao chứ?"
Sau khi thấy hắn đến, sự tức giận mà trước đó Thẩm Song Song chưa kịp bộc phát đều trút hết lên người Diêm Phong.
"Nếu không phải vị tiên sinh này cứu chúng tôi, đợi anh chạy đến, chúng tôi sớm đã chết hết mẹ nó rồi."
"Sáng sớm anh rời khỏi đội ngũ có phải lại đi tìm người bạn thân từ nhỏ của anh rồi không?"
"Thật là khó cho anh vẫn còn nhớ đến những người như chúng tôi đây..."
Thẩm Song Song dùng lời lẽ châm chọc, mỉa mai Diêm Phong một trận.
Diêm Phong cũng biết là do mình tự ý rời đi, không đi cùng với họ nên mới khiến họ lâm vào nguy hiểm, đành cứng họng chịu trận bị Thẩm Song Song chế giễu.
Sau đó hắn chú ý đến Số Một đột nhiên xuất hiện và con mèo đen có móng trắng đang ngồi xổm trên vai y.
Dáng vẻ của con mèo đó cực kỳ giống với con mèo đen đã tấn công bọn họ đêm hôm trước. Nhưng về cảm giác, hình như không phải cùng một con.
Diêm Phong lấy làm tò mò, nhìn con mèo thêm vài lần.
Không biết có phải là ảo giác của hắn hay không, sao nhìn thấy con mèo này lại có cảm giác quen thuộc đến vậy?
"Thưa anh, cảm ơn anh đã ra tay giúp đỡ, tôi tên là Diêm Phong, không biết xưng hô với anh thế nào ạ?"
"Còn chuyện gì nữa không, không có thì tránh ra."
Sự kiên nhẫn của Số Một đến đây đã cạn kiệt, y trực tiếp không cho Diêm Phong sắc mặt tốt, dùng giọng điệu lạnh lùng yêu cầu hắn ta nhường đường cho mình.
Nhìn thấy y định đi, Diêm Phong cuối cùng cũng không nhịn được hỏi: "Thưa anh, không biết trước đây anh có gặp một người thanh niên không?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương