Diêm Phong vừa hỏi câu này, Số Một vốn định rời khỏi đây ngược lại không còn vội vàng nữa.
Ánh mắt y hơi động, đưa tay xoa đầu Ninh Toại, lơ đễnh đáp: "Hình như là đã gặp..."
"Sao, anh muốn tìm người?"
Ninh Toại đột nhiên nghe câu hỏi của Diêm Phong, chân trượt một cái suýt nữa ngã ngay tại chỗ từ vai đại ca xuống.
Nếu không phải cậu phản ứng nhanh, kịp thời đứng vững lại, cậu thật sự đã mất mặt trước những người quen này rồi.
Chưa kịp bình tĩnh lại, liền nghe thấy lời đáp của đại ca, trong lòng càng thêm hồi hộp.
Đại ca dừng lại không đi, chẳng lẽ là để moi móc thân phận của mình từ miệng Diêm Phong sao?
Nói cho cùng, lúc cậu gặp đại ca, cậu quả thật còn chưa kịp nói cho y biết thân phận của mình thì đã hôn mê bất tỉnh rồi.
Vốn dĩ còn định sau khi biến trở lại thành người thì sẽ nói rõ với đại ca, không ngờ đại ca lại sắp biết được thông qua người khác.
Còn về phía Diêm Phong, mặc dù người trước mắt này không nói rõ là thật sự đã gặp thanh niên mà mình nói. Nhưng tin tức này vẫn tốt hơn nhiều so với việc mình tìm kiếm khắp nơi không thấy.
Hắn ta vẫn không kìm được sự phấn khích trong lòng, hướng về phía Số Một lần nữa mở miệng hỏi: "Thưa anh, vậy anh còn nhớ không, anh đã gặp người đó ở đâu?"
"Diêm Phong, người ta đã cứu chúng ta, sao anh cứ hỏi mãi những chuyện này thế!"
Thẩm Song Song đứng một bên, nghe giọng điệu của hắn vẫn còn quan tâm đến việc tìm lại Ninh Toại, không vui lên tiếng.
Diêm Phong không thèm để ý đến Thẩm Song Song, ngược lại đưa mắt nhìn về phía Số Một, chờ đợi câu trả lời của y.
Đối với cuộc tranh cãi giữa họ, Số Một không hề quan tâm.
Chỉ có điều, y nhận thấy cơ thể Ninh Toại cứng đờ trong chốc lát, khóe miệng không khỏi khẽ cong lên, thầm nghĩ cái đồ ngốc này, quả thật không giấu được chuyện gì cả.
Nghĩ đến đây, y chu đáo giúp Ninh Toại đang cứng đờ đổi tư thế, ôm lại cậu vào lòng, để tránh cậu bị trượt chân mà ngã nữa.
Còn về câu hỏi của người tên Diêm Phong lúc nãy, y cụp mắt xuống, co ngón tay gãi cằm Ninh Toại, giọng điệu không nhanh không chậm nói ra.
Đúng như y nghĩ, sau khi nghe xong, biểu cảm trên mặt Diêm Phong quả nhiên trở nên càng lúc càng kích động, thậm chí còn hất mạnh tay người phụ nữ bên cạnh ra, tiến lên vài bước.
Diêm Phong cẩn thận nhớ lại một chút, xác định vị trí mà Số Một nói chính là nơi trước đây hắn đã từng đến.
Đột nhiên vỗ đùi một cái, chẳng phải mọi chuyện đều khớp rồi sao!
Họ nói chính là cùng một người!
Hắn ta đang định hỏi tiếp, không ngờ Số Một lại đột ngột mở lời, hỏi ngược lại hắn.
"Anh có quan hệ gì với người đó?"
"Ồ, anh không biết đó thôi, cậu ấy là bạn thân từ nhỏ của tôi, trước đây vì một số duyên cớ..."
Diêm Phong nói đến đây, sau đó dừng lại một chút, ấp úng bỏ qua đoạn trải nghiệm trước đó.
Sau khi hắn ta nói xong, trong lòng Số Một không khỏi có chút kinh ngạc.
Nếu không phải y biết con mèo đang ôm trong lòng chính là nhặt được ở chỗ đó. Lúc này, khi nghe Diêm Phong mô tả, lại giống như hai người hoàn toàn không liên quan.
"Meo meo meo!" (Đó không phải tôi!)
Lúc này, Ninh Toại cũng đã hoàn hồn, giơ móng vuốt nhẹ nhàng vỗ vào cánh tay Số Một, dường như đang bày tỏ ý kiến của mình.
Thấy mục đích của mình đã đạt được, Số Một hiếm khi tỏ vẻ hòa nhã nói với Diêm Phong: "Những gì anh nói tôi đã hiểu rồi."
"Tôi còn có việc, xin cáo từ."
Chưa kịp để Diêm Phong phản ứng lại, y đã ôm mèo quay người rời khỏi đây, không hề cho Diêm Phong cơ hội mở lời lần nữa.
Nhìn thấy người ta đã đi khuất bóng rồi mà Diêm Phong vẫn nhìn theo hướng người ta rời đi đầy lưu luyến, Thẩm Song Song khoanh tay trước ngực, giọng điệu mỉa mai: "Đừng nhìn nữa, người ta đi xa rồi."
"Người ta không rảnh rỗi tiếp tục nghe anh kể chuyện của anh và cái thằng bạn thân phế vật kia đâu."
"Giả vờ quan tâm ra vẻ đấy cho ai xem chứ."
Diêm Phong quay lưng về phía Thẩm Song Song không đáp lời, chỉ có bàn tay đặt bên người lặng lẽ siết chặt lại.
Số Một ôm Ninh Toại bước vào phạm vi biệt thự, ba cây biến dị kia lập tức cảm nhận được hơi thở của họ, đồng loạt chờ đón ở cửa.
Cây hướng dương biến dị kia lại càng trực tiếp hơn, sau khi nhìn thấy họ bước vào, nó lon ton lắc lư tới, ra vẻ chuẩn bị cõng Ninh Toại.
Nhìn thấy động tác hăng hái tiến lên của nó, Số Một không khỏi nhớ lại cảnh tượng trước khi họ ra ngoài. Nghĩ đến điều này, bước chân của y không hề dừng lại, đi thẳng qua cây hướng dương rồi tiếp tục tiến về phía trước.
Bị bỏ lại tại chỗ, cây hướng dương nghiêng nghiêng đĩa hoa của mình, không hiểu tại sao chủ nhân lại không cần đến nó nữa.
Trước đó không phải đã dặn mình cõng cục cưng nhỏ sao?
Nghĩ không thông nó liền không nghĩ nữa, lắc lư đi theo phía sau họ muốn vào nhà.
Không ngờ còn chưa kịp vào, một tiếng 'rầm', chủ nhân đã đóng cửa lại, như thể không muốn cho nó đi theo.
Không biết mình đã làm gì mà bị ghét bỏ đến mức triệt để như vậy, cây hướng dương toàn thân tràn ngập cảm xúc buồn bã, ngồi xổm ở cửa dùng lá của mình vẽ vòng tròn trên đất.
Khi còn ở trong vườn thực vật, hình như nó từng nhìn thấy con người làm động tác này trước mặt nó, thế là nó nhớ luôn.
Ninh Toại đã vào nhà rồi thì làm sao biết được tình hình cây hướng dương bên ngoài đã bị chấn động. Trong lòng chỉ lấy làm lạ không hiểu vì sao đại ca lại nhốt nó ở ngoài cửa, dường như là có chuyện muốn nói với mình vậy.
Vì sau khi Số Một vào nhà liền đặt cậu lên bàn trà, ngồi đối diện với cậu.
"Ninh Toại?"
Chỉ thấy đại ca ngồi đối diện mình, giọng điệu nhàn nhạt nói ra hai chữ.
Hai chữ đó chính là cái tên mà cậu còn chưa kịp nói ra.
Lần này, đại ca vừa hay mượn miệng Diêm Phong mà biết được tên của mình.
"Meo." (Vâng.)
Ninh Toại lắc lắc cái đầu của mình lên xuống, biểu thị mình chính là Ninh Toại.
"Tại sao cậu lại biến thành mèo?"
Ánh mắt Số Một sắc bén, hỏi ra vấn đề khiến y băn khoăn nhất.
Y vẫn muốn làm rõ chuyện này rốt cuộc là thế nào. Theo lời kể của Diêm Phong, Ninh Toại chỉ đơn giản là một người bình thường không thể thức tỉnh dị năng mà thôi.
Vậy làm sao lại biến thành mèo được?
Câu hỏi y đưa ra thật sự có chút làm khó Ninh Toại.
Ninh Toại thầm nghĩ, cái này làm sao mà tôi nói với anh được, tôi meo một hồi anh cũng có hiểu đâu.
Ngay lúc cậu đang do dự không biết làm thế nào để diễn tả cho đại ca hiểu, Số Một như thể nhìn thấu sự rối rắm trong lòng cậu, trực tiếp mở lời đưa ra lựa chọn cho cậu.
"Xảy ra trên đường tới đây sao? Phải thì gật đầu."
"Meo." (Đúng vậy.)
Ninh Toại gật đầu lên xuống, khi cúi đầu đột nhiên nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trên bàn trà, liền đưa móng vuốt chỉ vào hình ảnh phản chiếu của mình.
"Meo meo meo" (Nhìn tôi nhìn tôi.)
Số Một nhìn động tác của cậu, trong lòng đang đoán xem cậu muốn bày tỏ ý nghĩa gì với mình.
Cậu chỉ vào hình ảnh phản chiếu của chính mình, lẽ nào đang nói rằng khi chuyện này xảy ra, lúc đó còn có một con mèo trông giống cậu tồn tại.
"Lúc đó có một con mèo đen giống cậu sao?"
Ninh Toại dùng hai chân sau chống đỡ cơ thể mình, đứng dậy dùng hai móng vuốt vỗ vào nhau một cái, như thể đang vỗ tay cho y.
Sau đó, Ninh Toại chìa móng vuốt sắc nhọn ra, hướng về phía móng vuốt còn lại của mình làm động tác cào nhẹ, dùng ánh mắt mong chờ nhìn Số Một.
Động tác rõ ràng như vậy, đại ca không thể nào đoán không ra chứ?
"Con mèo đó đã cào cậu."
Ninh Toại kích động gật đầu lia lịa, trong lòng cảm thán sự ăn ý giữa cậu và đại ca cuối cùng cũng đã lên cao rồi.
Ngay sau đó Ninh Toại liền nghiêng người nằm vật ra bàn trà, giả vờ đau đớn, cơ thể còn phối hợp làm động tác co giật từng cơn, như thể đang tái hiện lại cảnh tượng trước đó cậu bị nhặt về.
"Ồ, cậu bị nhiễm rồi sốt cao, bị nhóm người hôm nay gặp bỏ rơi, vừa hay gặp được tôi."
"Meo." (Đúng là như vậy, meo!)
Số Một đoán rằng con mèo đã cào bị thương Ninh Toại trước đó nhất định là động vật biến dị bị ảnh hưởng bởi môi trường mà phát sinh biến dị.
Có lẽ cũng chính vì điểm này nên mới tình cờ giúp Ninh Toại thức tỉnh dị năng.
Nói như vậy, Ninh Toại thật sự không phải do nhóm người trong phòng thí nghiệm phái đến.
Cũng là do mình đã định kiến, luôn cho rằng những chuyện khó tin này không thể nào thoát khỏi liên quan đến nhóm người trong phòng thí nghiệm.
Trong lúc Số Một suy tư, Ninh Toại ngoan ngoãn ngồi xổm trên bàn trà, chờ y đưa ra câu hỏi tiếp theo.
"Trước đây là cậu chủ động cầu cứu tôi, tôi có thể tiếp tục giữ cậu lại, nhưng mà..."
Số Một vừa định đặt ra một vài quy tắc cho cậu, nhưng lời còn chưa nói dứt đã bị Ninh Toại bổ nhào tới ngắt lời.
"Meo meo meo!" (Đại ca anh tốt quá!)
Ninh Toại vừa nghe thấy mình còn có thể ở lại, kích động đến mức trực tiếp bỏ qua câu tiếp theo của y. Trong lòng cũng không còn ngại ngùng, dùng đầu mình cọ cọ vào ngực đại ca, trước mặt đại ca làm nũng.
Không thể không nói, Ninh Toại dùng cơ thể mèo này ngày càng thuần thục rồi.
Số Một dừng lại một lát, cuối cùng vẫn đưa tay vuốt ve bộ lông mượt mà của Ninh Toại.
Dù sao bây giờ cậu ta vẫn là một con mèo, tuyệt đối không thể có suy nghĩ phản bội mình, còn những lời vừa nãy chưa kịp nói ra, cứ để đến khi cậu ta biến trở lại thành người thì nói vậy.
Chỉ là...
Y cúi đầu nhìn Ninh Toại đang nằm sấp trên người mình làm nũng, ánh mắt tối sầm khó hiểu, không biết đang suy nghĩ gì.
Xét thấy Ninh Toại hiện tại vẫn là mèo con, Số Một vẫn không cho cậu ở phòng riêng. Sau khi cho cậu ăn cơm xong, liền ôm cậu đi thẳng về phía phòng ngủ chính.
Mặc dù trước đó đã cho cậu hấp thụ một viên tinh hạch cấp cao, nhưng muốn kiểm chứng ý tưởng trong lòng mình, e rằng năng lượng cần bổ sung không phải là con số nhỏ.
Hôm nay vẫn phải tiếp tục cho cậu hấp thụ tinh hạch mới được.
Vì thế Số Một mới bế cậu trở về, sau khi đã có kinh nghiệm lần đầu hấp thụ tinh hạch. Lần này số lượng tinh hạch y lấy ra rõ ràng ít hơn lần trước.
Ninh Toại vừa nhìn đã biết đại ca muốn mình tiếp tục hấp thụ tinh hạch, "meo" một tiếng rồi bắt đầu gặm tinh hạch.
May mà giờ cậu cũng đã học được cách hấp thụ tinh hạch, không còn vẻ đau đớn rên hừ hừ như lần trước nữa.
Mặc dù lần này cậu không rên hừ hừ, nhưng trông vẫn có chút khác biệt so với trạng thái bình thường.
Số Một dùng tinh thần lực kiểm tra, phát hiện trong cơ thể cậu vẫn còn một luồng năng lượng tồn đọng, chưa thể hấp thụ hết.
Y biết ngay sẽ là như vậy, rõ ràng mình đã giảm bớt số lượng tinh hạch cho cậu rồi mà.
Nhìn Ninh Toại lười biếng nằm ườn trên giường, Số Một thở dài: "Qua đây, tôi xoa bóp cho cậu."
Trước đó đã có trải nghiệm lần đầu tiên được xoa bụng rồi, lần này mà cứ ngượng ngùng nữa thì cũng không phải là cách.
Ninh Toại nghe tiếng liền đứng dậy, đi đến bên cạnh Số Một, nghiêng người nằm xuống lộ ra cái bụng mềm mại của mình.
"Meo." (Xoa đi.)