Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 11 : Công việc mới? Bố bảo rồi, sau này chị sẽ là mẹ mới của em

Trước Sau

break

Nhưng chẳng ngờ đến nửa đêm, cậu bé vẫn bị phát sốt. Mộc Miên lo sốt vó, tự trách mình quá sơ suất, liền mặc thêm áo ấm cho cậu rồi cõng thẳng đến bệnh viện.

Trong bệnh viện, Ngô Thông nằm trên giường bệnh. Vì nhỏ tuổi nên cậu bé không hợp tác lúc tiêm, lại sợ kim tiêm bị lệch nên y tá phải dùng một cái hộp giấy băng bó cố định tay cậu để truyền dịch.

Mộc Miên ngồi trên chiếc ghế cạnh giường trông chừng, chốc chốc lại lấy khăn lạnh đắp lên trán để hạ nhiệt cho cậu.

"Mẹ ơi..." Cậu bé gọi mê sảng, tay kia nắm lấy tay Mộc Miên, "Đừng đi mà..."

"Chị không đi, nhóc ngoan ngoãn ngủ đi." Mộc Miên nhìn khuôn mặt đỏ bừng của Ngô Thông, không nỡ lòng mà đáp lại.

"Chị Mộc Miên, chị đừng đi nhé."

"Bố bảo rồi, chị chính là mẹ mới của em sau này đấy..."

Mộc Miên nghe xong thì sững người, không tin vào tai mình hỏi dồn: "Nhóc nói cái gì cơ?"

Ngô Thông từ từ mở mắt nhìn cô: "Bố nói với em trước khi đi đấy, nhưng bố dặn không được cho chị biết."

"Em buồn ngủ quá, em muốn ngủ..."

Trong lòng Mộc Miên rối như tơ vò, không hiểu rốt cuộc sai sót ở đâu. Nhìn khuôn mặt đỏ bừng vì sốt của Ngô Thông, cô đành bảo: "Nhóc ngủ trước đi, chị trông cho."

Rõ ràng cô chỉ đi tìm một công việc gia sư, tuy rằng cũng phải trông trẻ nấu cơm, nhưng việc này và việc trực tiếp làm mẹ kế cho nhà người ta là hai chuyện hoàn toàn khác nhau. Chẳng trách cô cứ thấy lúc phỏng vấn, cuộc đối thoại giữa Ngô Uy và Trần Trạch Lan nghe cứ kỳ kỳ thế nào.

Cô đã bảo làm gì có ai tốt bụng thế, một đám con gái cùng đi Tân Cương làm thuê, sao lại cứ thiên vị giới thiệu việc riêng cho cô trước. Cô "cá mặn" cứ tưởng mình gặp được ông chủ tốt, ai ngờ người ta nghĩ một đằng, cô lại tưởng một nẻo.

Nghĩ đến đây, Trần Mộc Miên đột nhiên sực tỉnh, cô còn đưa cho Trần Trạch Lan hai trăm tệ tiền phí giới thiệu, đó là toàn bộ số tiền mà gia đình đã chuẩn bị cho cô mang theo.

Càng nghĩ cô càng thấy giận, hai tay chống nạnh đi tới đi lui trong phòng bệnh, thậm chí có lúc còn muốn mặc kệ Ngô Thông để đi tìm Trần Trạch Lan tính sổ ngay lập tức.

Nhưng nhìn thấy đứa nhỏ dù đã ngủ say mà đôi lông mày vẫn vô thức nhíu chặt, cô lại không đành lòng, đành tự nhủ thầm: Trẻ con vô tội, đợi Ngô Uy về, mình sẽ trực tiếp hỏi cho ra nhẽ xem rốt cuộc là chuyện gì!

Cũng may cơn sốt của Ngô Thông đến nhanh mà đi cũng nhanh, ngày hôm sau cậu bé đã khỏe hẳn.

Hai cô cháu về đến nhà, Trần Mộc Miên kéo cậu bé lại tra hỏi: "Hôm qua nhóc bảo sau này chị là mẹ của nhóc, nghĩa là sao?"

"Em... em..." Ngô Thông ấp úng, "Em không biết, bố nói với em thế."

"Bố bảo sẽ tìm một người mẹ xinh đẹp về chăm sóc em." Ngô Thông bổ sung, "Sau... sau đó thì chị đến."

Ngô Thông cúi đầu, ngón tay mân mê gấu áo, không dám nhìn thẳng vào Trần Mộc Miên, những chi tiết cụ thể hơn cậu bé cũng không rõ.

Trần Mộc Miên cũng chỉ còn cách đợi Ngô Uy đi công tác về. Suốt một tuần sau đó, cả hai người đều mong ngóng Ngô Uy trở về.

Trần Mộc Miên hy vọng có người cho cô một lời giải thích, cô không muốn tin Ngô Uy là hạng người đó, cũng không muốn cuộc sống mới đang yên lành của mình gặp phải rắc rối gì. Còn Ngô Thông thì mong bố có thể khuyên nhủ chị, để chị đừng bỏ đi.

...

Cuối cùng, Ngô Uy cũng về đến nhà.

"Thông Thông, mau ra xem bố mua quà gì cho con này!"

Cậu bé chạy ra ôm chầm lấy chân bố, thoáng nhìn về phía Trần Mộc Miên một cái rồi lại quay đầu lại, lí nhí gọi một tiếng: "Bố..."

Ngô Uy nhận ra tâm trạng con trai không vui: "Sao thế con? Ở với cô Mộc Miên không vui à?"

Ngô Thông lắc đầu im lặng.

"Anh Ngô, chúng ta nói chuyện một chút đi." Trần Mộc Miên lên tiếng.

Ngô Thông tự giác vào phòng làm bài tập, Trần Mộc Miên và Ngô Uy mỗi người ngồi một đầu ghế sofa.

"Anh Ngô, Ngô Thông bảo sau này tôi là mẹ của nó, nghĩa là sao?" Trần Mộc Miên nhìn thẳng vào mắt Ngô Uy mà hỏi.

"À, chuyện đó hả, Trạch Lan chắc phải nói với cô rồi chứ? Tôi là muốn tìm người để kết hôn, sính lễ cũng đã đưa rồi..."

Ngô Uy mỉm cười ôn hòa nhìn Mộc Miên: "Cô yên tâm, sau khi cưới tôi sẽ giao hết tiền kiếm được cho cô quản, hoặc cô muốn tiếp tục nhận lương cũng được, tùy cô tất."

Ngô Uy tiếp tục: "Sau này tôi phụ trách kiếm tiền nuôi gia đình, cô chỉ việc ở nhà chăm con thôi..."

"Cô Trạch Lan chỉ nói là anh cần tuyển gia sư thôi," Trần Mộc Miên nghe Ngô Uy vẽ ra viễn cảnh sau hôn nhân, cô cười mỉa mai, tức giận đứng bật dậy, "Hai người không thấy mình đang lừa người quá đáng sao? Lúc tuyển tôi đâu có nói là còn phải làm mẹ kế cho nhà người ta..."

"Tôi phải đi tìm bà ta nói cho rõ ràng mới được!"

"Mộc Miên, tôi không lừa cô, chính Trạch Lan nói cô chỉ còn mỗi mình bà ấy là người thân, bất đắc dĩ mới phải sang Tân Cương nương tựa." Ngô Uy cố gắng ngăn Trần Mộc Miên lại.

"Hơn nữa tôi còn đưa cho bà ấy hai nghìn tệ tiền sính lễ, bảo là đợi tôi về sẽ tổ chức đám cưới..."

"Hừ..." Trần Mộc Miên nhìn Ngô Uy, khóe miệng run lên vì giận, đúng là một kịch bản hoàn hảo, "Tôi ở quê bố mẹ song toàn, anh em hòa thuận, sao lại thành ra chỉ còn mình bà ta là người thân?"

"Tôi gọi bà ta một tiếng cô là nể tình làng nghĩa xóm, thế mà bà ta quay đầu bán đứng tôi luôn?"

"Hai nghìn tệ..." Trần Mộc Miên lẩm bẩm, "Bà ta tính toán giỏi thật đấy, giới thiệu việc làm cho tôi thì lừa của tôi hai trăm tệ, giới thiệu vợ cho anh thì lừa của anh hai nghìn tệ!"

Ngô Uy đến lúc này mới vỡ lẽ ra mọi chuyện. Dù anh đúng là đang gấp gáp muốn tìm một người vợ, nhưng đó phải là chuyện thuận mua vừa bán, tình nguyện đôi bên, chứ đâu có ngờ mình lại bị kéo vào vụ lừa đảo thế này.

"Cô đừng cuống, để tôi đưa cô đi tìm bà ấy." Sắc mặt Ngô Uy giờ cũng hiện rõ vẻ lo lắng, hai nghìn tệ với anh cũng không phải số tiền nhỏ.

Ngô Uy dặn con trai ở nhà ngoan, rồi vội vàng lái xe đưa Trần Mộc Miên đến ngôi nhà cũ ở phía Đông thành phố.

Tuy nhiên, ngôi nhà nhỏ giờ đã vắng ngắt.

Trần Mộc Miên nhìn cái sân trống không, không dám tin vào mắt mình, cô vội chạy vào trong, đẩy cửa từng phòng để tìm.

Trong những căn phòng không một bóng người chỉ còn lại vài cái khung giường và bàn gỗ, ngay cả chăn màn cũng không còn. Đến cả gạo muối, nồi niêu xoong chảo trong bếp cũng biến mất tăm.

"Trần Trạch Lan, bà ra đây cho tôi!"

"Ra đây!" Trần Mộc Miên thở hổn hển, mặt đỏ bừng vì giận, "Bà đừng có trốn nữa, ra đây nói cho rõ ràng, trả tiền lại cho tôi!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc