Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 10 : Công việc mới? Bố bảo rồi, sau này chị sẽ là mẹ mới của em

Trước Sau

break

Mộc Miên đi theo hầu lớp mấy ngày, thấy cậu bé cũng thật chẳng dễ dàng gì. Cô đi cùng chỉ việc ngồi chờ bên cạnh, buồn chán thì ra ngoài dạo quanh, còn người học thì phải tập trung cao độ.

Ngô Thông lại như đã quen rồi, nghiêm túc hoàn thành từng tiết học, còn an ủi Mộc Miên: "Thế này đã tốt lắm rồi ạ, ít ra còn có chị đi cùng em."

Về đến nhà, cô vào bếp chuẩn bị nguyên liệu gói sủi cảo. Cậu bé hôm nay muốn ăn sủi cảo nhân hẹ trứng. Mộc Miên nhào bột xong bắt đầu nhặt rau.

Ngô Thông tò mò sán lại, cầm một cây hẹ định giúp cô một tay. Mộc Miên liền cầm tay dạy cậu cách ngắt bỏ phần lá vàng, chỉ giữ lại phần lá non nhất làm nhân.

Hẹ nhặt xong thái nhỏ cho vào bát, cô đổ thêm chút dầu để giữ nước, nhanh tay xào trứng vụn trong chảo, thêm gia vị trộn đều, thế là xong phần nhân hẹ trứng.

Khối bột được nhào nặn trên thớt, chia thành từng viên nhỏ rồi cán nhanh thành những miếng vỏ tròn trịa.

"Xòe tay ra nào, chúng ta đặt vỏ bánh lên, rồi thêm nhân..." Mộc Miên dắt tay Ngô Thông, kiên nhẫn dạy cậu từng chút một cách gói sủi cảo.

"Chị ơi, giá mà chị làm mẹ em thì tốt biết mấy!" Ngô Thông đột ngột lên tiếng, ngước nhìn cô bằng đôi mắt đen láy thuần khiết và sáng rực.

Mộc Miên giật thót mình. Cô mới bao nhiêu tuổi, Ngô Uy bao nhiêu tuổi rồi, thằng bé này nói linh tinh cái gì thế không biết. Cô quay sang lườm Ngô Thông một cái.

Ngô Thông thấy tình hình không ổn, lập tức đổi giọng: "Em đùa thôi mà chị..."

Hai cô cháu loáng cái đã gói xong sủi cảo. Chờ nước sôi thì thả vào nồi, kèm theo tiếng nước sùng sục, những chiếc sủi cảo béo múp míp dần nổi lên mặt nước.

Thấy cậu bé ăn được chút cay, Mộc Miên không pha nước chấm riêng cho cậu mà chỉ pha đơn giản nước tương giấm, thêm chút dầu ớt cay nồng.

"Ngon quá đi mất," Ngô Thông nuốt ực miếng sủi cảo còn bốc khói nghi ngút, nóng lòng nói, "Em muốn được ăn cơm chị nấu mãi thôi."

"Lo mà ăn cơm của nhóc đi, ăn xong thì đi làm bài tập." Mộc Miên không ngẩng đầu lên đáp lại.

Ăn xong, Mộc Miên nhanh chóng dọn dẹp bát đĩa rồi nằm ườn ra sofa xem tivi. Ngô Thông ngoan ngoãn làm xong bài tập cũng chạy lại ngồi sát bên cạnh cô.

Mộc Miên cũng chỉ từ khi đến nhà họ Ngô mới được xem tivi ở cự ly gần như vậy, trước đây chỉ được đứng xa nhìn lén vài lần ở sân nhà trưởng thôn. Thời buổi này nhà nào mua được tivi đều là nhà rất giàu và chịu chi.

Thôn Trần Gia chỉ có nhà trưởng thôn là có một chiếc, mỗi lần đều khênh ra sân cho cả đám người vây quanh xem chung, ai đứng xa chỉ nghe được tiếng chứ chẳng thấy hình.

Chiều ngày hôm sau, Mộc Miên vẫn đưa Ngô Thông đi học lớp năng khiếu như thường lệ. Lúc vừa ra khỏi cửa thời tiết đã không tốt lắm, trời âm u khiến lòng người cũng thêm phần bồn chồn.

Quả nhiên, khi Ngô Thông vừa tan học hai tiết thì bên ngoài đã bắt đầu mưa lâm thâm.

Lúc đi Mộc Miên không để ý nên quên mang ô, cô nhìn Ngô Thông rồi đón lấy ba lô của cậu bé che lên đầu cậu: "Đi thôi, chúng mình đi nhanh một chút."

"Vâng ạ..." Cậu bé trông có vẻ khá phấn khích, có lẽ vì chưa từng trải qua chuyện thế này bao giờ.

"Xông lên nào!" Vừa nói cậu bé đã chạy vụt đi, "Chị ơi mau lên xem ai về nhà trước nào..."

"Nhóc chạy chậm thôi, kẻo ngã đấy!" Mộc Miên vội vàng đuổi theo.

"Ha ha ha ha ha... chị không đuổi kịp em đâu."

Vì mưa không lớn nên khi về đến nhà quần áo cả hai cũng không ướt sũng. Mộc Miên vẫn nhanh chóng thúc giục Ngô Thông đi tắm nước nóng, lại nấu thêm canh gừng cho cậu uống.

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc