Ngô Thông tự mình chạy ra mở cửa.
Trần Mộc Miên thấy vậy liền hỏi: "Bạn nhỏ ơi, bố cháu đâu?" Sao lại để đứa trẻ tự ra mở cửa thế này, lỡ gặp phải người xấu thì sao.
Cậu bé lộ vẻ khổ sở, chỉ chỉ về phía nhà bếp.
Mộc Miên ngơ ngác buông hành lý bước vào bếp, đập vào mắt là "thi thể" những quả trứng đen sì trong chảo và bãi chiến trường thảm khốc trên bàn bếp.
"..." Người đàn ông này rốt cuộc đã một mình nuôi con lớn kiểu gì vậy, hai bố con họ hằng ngày không bị ngộ độc thực phẩm đúng là phúc đức lớn.
Mộc Miên bất lực: "Anh Ngô, để tôi làm cho..."
Ngô Uy thấy cứu tinh đến cũng thở phào một hơi, vội giơ hai tay lên ra hiệu rút lui khỏi bếp: "Mộc Miên, cô xem có rau gì thì cứ làm đại đi, bố con tôi không kén ăn đâu, phiền cô dọn dẹp giúp cái bàn bếp một chút."
Kết quả của việc "không kén ăn" là một tiếng sau, cả hai bố con đều ăn no căng rốn, nằm liệt ra ghế sofa. Mộc Miên dọn dẹp bát đũa trong bếp xong bước ra thấy cảnh này thì không nhịn được mà bật cười.
Hai người này đúng là cha nào con nấy, không chỉ giống nhau về ngoại hình mà cả vài động tác cũng y đúc. Nhìn cũng khá ấm áp, anh Ngô cũng sẵn lòng chi tiền để chăm sóc con trai tốt hơn.
Ngô Uy nằm nghỉ trên sofa một lúc mới chú ý đến đống hành lý để ở cửa, anh vội đứng dậy, ái ngại xin lỗi Mộc Miên: "Cô xem cái trí nhớ của tôi này, quên khuấy mất cô còn mang theo hành lý, thế mà đã để cô đi nấu cơm luôn rồi."
Mộc Miên mỉm cười dịu dàng: "Không sao đâu ạ, tôi đến đây để làm việc mà, anh cứ sắp xếp thế nào cũng được."
Ngô Uy tiến lên xách hành lý dẫn đường. Tầng một biệt thự có hai phòng khách, một phòng vừa hay để dành cho Mộc Miên ở.
Mộc Miên vốn muốn tự xách, nhưng thấy anh ta nhiệt tình quá đành tùy ý. Theo chân người đàn ông vào phòng, bên trong nội thất đầy đủ, chỉ là chăn ga gối đệm trông hơi bám bụi, nhưng dọn dẹp một chút là ở được ngay, không vấn đề gì lớn.
Hai ngày tiếp theo, Ngô Uy đưa Mộc Miên đi làm quen với cách bố trí trong biệt thự, cách dùng điện nước, và cần chuẩn bị những gì để chăm sóc Ngô Thông. Sau đó, anh để lại năm trăm tệ cho hai người mua thức ăn và ứng phó lúc khẩn cấp, rồi xách hành lý lên đường đi công tác.
Trước khi đi, Ngô Uy dặn Mộc Miên và con trai: "Hai cô cháu ở nhà ngoan nhé, lúc về tôi sẽ mua quà cho cả hai."
Mộc Miên thầm nghĩ, ông chủ này cũng tốt bụng thật đấy, vừa đến đã tin tưởng mình như vậy, đi công tác mà mình cũng có phần quà nữa.
Những ngày sau đó, cuộc sống của Mộc Miên và Ngô Thông diễn ra rất quy củ. Cậu bé tám giờ sáng dậy vệ sinh cá nhân, ăn xong là ngoan ngoãn làm bài tập hoặc chơi xếp hình.
Ngoài việc chuẩn bị ba bữa cơm, Mộc Miên còn kèm Ngô Thông làm bài tập hè, tiện tay làm thêm việc nhà. Hai giờ chiều mỗi ngày, cô chuẩn bị đưa cậu bé đi học các lớp năng khiếu.
Ngày tháng trôi qua cũng chẳng khác gì lúc ở nhà, Mộc Miên thậm chí còn nghi ngờ có phải mình béo lên rồi không. Vì phải cân nhắc chuyện dinh dưỡng cho trẻ nhỏ đang tuổi lớn, nên cô cũng được hưởng lây bao nhiêu món ngon.
Ngô Uy sợ con trai ở nhà một mình nghỉ hè buồn chán, bản thân lại không có thời gian bên cạnh, nên đăng ký cho cậu bé một xấp lớp năng khiếu, nào là vẽ tranh, thư pháp, võ thuật, mỗi ngày đều thay đổi thực đơn.
---