Tôi Làm Con Gái Toàn Thời Gian Trong Truyện Thời Đại

Chương 12 : Báo cảnh sát! Tôi phải báo cảnh sát bắt bà ta! Đồ lừa đảo trả lại tiền xương máu cho tôi

Trước Sau

break

"Đừng gào thét nữa, bọn họ xuống Nam Cương hái bông từ mấy hôm trước rồi..."

Nghe thấy động tác bên này, một bà cụ từ nhà bên cạnh đi ra, nói với Trần Mộc Miên: "Chờ hết mùa hái bông ở Nam Cương họ mới quay về."

Ngô Uy nghe vậy liền tiến lên, dúi vào tay bà cụ hai tệ, rồi viết một mẩu giấy đưa cho bà.

Ngô Uy nói: "Bà ơi, đây là tên và số điện thoại của cháu, phiền bà nếu thấy Trần Trạch Lan về thì gọi điện cho cháu với, chúng cháu có việc gấp cần tìm cô ấy..."

"Được được," Bà cụ cười híp mắt nhận lời, "Tôi sống ngay cạnh nhà họ, họ mà về là tôi biết ngay."

"Đi thôi, chúng ta về trước đã, Thông Thông đang đợi ở nhà." Ngô Uy quay sang nhìn Trần Mộc Miên.

Đã biết Trần Trạch Lan đi rồi, có ở lại đây thêm cũng vô ích.

Cơn giận của Trần Mộc Miên không biết trút vào đâu, đôi mắt hạnh thường ngày vốn dịu dàng giờ tràn đầy phẫn uất, cô trừng mắt nhìn cánh cửa trong sân, không cam tâm nói: "Bà ta lừa tiền của tôi và anh, chẳng lẽ cứ thế mà bỏ qua sao?!"

"Chờ bà ta tự về ư? Biết đến bao giờ bà ta mới về? Làm sao tôi biết được bà ta có thật sự đưa những người khác xuống Nam Cương không, lỡ như họ cũng bị bà ta bán đi thì sao, bạn thân của tôi cũng ở trong đó đấy."

"Tôi không cần biết, tôi phải đi báo cảnh sát bắt bà ta!" Trần Mộc Miên gạt phắt cánh tay đang ngăn cản của Ngô Uy, bước ra khỏi sân, đi về phía trạm xe buýt gần đó.

Cô nhớ lúc đi xe buýt lên phố có đi ngang qua một đồn công an, cảnh sát chắc chắn sẽ có cách giúp cô tìm được Trần Trạch Lan để tính sổ.

Ngô Uy đi theo sau, nhìn bóng lưng Mộc Miên, định nói gì đó nhưng lại ngập ngừng, cuối cùng đành thôi.

Chiếc xe Santana màu trắng nổ máy, vài bước đã đuổi kịp cô gái đang hầm hầm đi phía trước. Ngô Uy hạ kính xe, mỉm cười ôn hòa.

"Lên xe đi, tôi đưa cô qua đó!"

Trần Mộc Miên không muốn nói chuyện với Ngô Uy, nhưng lúc này đã lỡ chuyến xe buýt cuối cùng, nếu tự đi bộ đến đồn công an thì chẳng biết đến bao giờ mới tới.

Hơn nữa cô còn không biết đường... Đầu óc Trần Mộc Miên rối như tơ vò. Một hồi lâu sau, cô chọn cách thỏa hiệp, nén giận mở cửa xe ngồi vào ghế phụ, gắt gỏng: "Lái xe nhanh lên!"

Suốt dọc đường, Trần Mộc Miên liên tục tính toán xem bước tiếp theo phải làm gì. Số tiền mang từ nhà đi phần lớn đã bị Trần Trạch Lan lừa mất, số còn lại tính ra chắc chẳng đủ tiền xe để về quê.

Huống hồ cô đến Tân Cương là để làm thuê kiếm tiền lớn đón bố mẹ sang hưởng phúc, nếu giờ lủi thủi quay về chẳng phải sẽ bị người trong làng cười cho thối mũi sao, riêng nước bọt của thím Lý thôi cũng đủ dìm chết cô rồi.

Quan trọng hơn là Thúy Bình hiện giờ vẫn bặt vô âm tín, cô tuyệt đối không thể bỏ mặc bạn mà một mình chạy về làm kẻ đào ngũ được...

Ngô Uy im lặng lái xe, anh thầm nhớ lại xem mình và Trần Trạch Lan có nói sai điều gì không khiến bà ta hiểu lầm ý mình mà lặn lội về quê đưa Trần Mộc Miên sang đây.

Anh ly hôn đã nhiều năm, vợ cũ đã tái giá và sinh con, một mình anh gà trống nuôi con, bảo là không có ý định lấy vợ nữa thì là nói dối, nhưng chuyện này cũng phải tùy duyên, không thể cưỡng cầu.

Bảy giờ tối, đồn công an đường Giang Cẩm.

"Cá Vàng, nghe nói cuối tuần này chú em lại đi xem mắt à?" Một anh chàng trẻ tuổi mặc cảnh phục huých vai người đàn ông bên cạnh, trêu chọc: "Số chú cũng đào hoa thật đấy, đây là cô thứ mấy rồi, vẫn chưa ưng ai à..."

---

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc