Tôi Đã Buông Tay Anh Ta Lại Không Nỡ

Chương 3: Cô đúng là đồ ngốc

Trước Sau

break
Hoắc Hàn Sơn bất giác sững người.
Anh ta chưa từng nghĩ có thể nghe được những lời tuyệt tình như vậy từ miệng Minh Yên, cô đối với anh ta xưa nay luôn là thiên y bách thuận. 
Anh ta biết cô rất sợ tiêm, lần nào bị đâm kim cũng run rẩy dữ dội, phải mất một lúc lâu mới hồi phục lại được... Vậy mà cô vẫn vì anh ta, truyền máu cho Tần Uyển hết lần này đến lần khác.
Hoắc Hàn Sơn lộ vẻ do dự, ngước mắt nhìn Minh 
Yên: "Vậy thì..."
"Chị Minh Yên..." Nhưng anh ta còn chưa kịp dứt lời, Tần Uyển ở bên cạnh đã đột ngột lên tiếng cắt ngang, chưa nói mà nước mắt đã chực trào, "Chị... chị có ý gì? Chị đang rủa em chết sao?"
Minh Yên lạnh lùng nhìn cô ta. Sự độc ác và cố chấp của người phụ nữ này, diễn xuất lại càng thuộc hàng thượng thừa, lần nào cũng lừa Hoắc Hàn Sơn xoay mòng mòng. Hoặc có lẽ... là do anh ta tình nguyện bị lừa.
Khóe môi Minh Yên nhếch lên một nụ cười lạnh: "Ai thích truyền thì truyền, tóm lại tôi sẽ không truyền máu cho cô nữa đâu!"
Tần Uyển ngoảnh đầu khoác tay Hoắc Hàn Sơn, giọng điệu ngập tràn uất ức: "Hàn Sơn, anh xem chị ấy kìa, chị ấy vậy mà lại rủa em chết. Chị ấy mong em cũng chuyển vào phòng ICU nằm chung với mẹ em, như vậy chị ấy mới vừa lòng sao?"
Năm xưa, mẹ của Tần Uyển vì cứu Hoắc Hàn Sơn mà phải nằm phòng chăm sóc tích cực suốt năm năm, đến giờ vẫn chưa tỉnh lại. Cũng chính vì điều này, Hoắc Hàn Sơn luôn mang trong lòng sự áy náy với Tần Uyển, đồng thời cũng dành cho cô ta sự thiên vị đặc biệt.
Nhưng Tần Uyển lại lợi dụng điểm này, mỗi lần gây chuyện chắc chắn sẽ lôi mẹ cô ta ra. Và Hoắc Hàn Sơn cũng dung túng cho cô ta hết lần này đến lần khác.
Chỉ là, lần này có vẻ không giống với mọi khi, 
Hoắc Hàn Sơn nghe Tần Uyển nhắc đến mẹ mình thì khẽ nhíu mày. Anh ta sẽ mãi không quên được cái ngày của năm năm trước, trong khoảnh khắc chiếc xe tải mất lái lao tới, dì Tần đã dùng sức đẩy mạnh anh ta ra, còn bản thân thì ngã xuống dưới gầm xe, máu tươi nhuộm đỏ cả một mảng 
lớn...
Thế nhưng Minh Yên, cô ấy...
Thấy anh ta mãi không lên tiếng, trong lòng Minh Yên bất chợt nhen nhóm lên một tia hy vọng. Dù chỉ một lần. Hoắc Hàn Sơn đứng về phía cô một lần thôi cũng được. Cô sẽ cảm thấy sự hy sinh của mình bao năm qua là xứng đáng. Rằng không phải anh ta không thích cô, chỉ là không có cách nào để thích.
"Minh Yên, truyền máu cho Tần Uyển thêm một lần nữa thôi, được không? Anh hứa đây là lần cuối cùng!" Hoắc Hàn Sơn ngước mắt nhìn cô, đôi mắt đen như mực phản chiếu khuôn mặt cô.
Tia hy vọng vừa mới nhen nhóm trong chớp mắt đã nguội lạnh hoàn toàn. Minh Yên cười khổ —— Cô đúng là đồ ngốc. Vậy mà lại còn ôm hy vọng với anh ta.
Hóa ra lần nào anh ta cũng đưa ra cùng một lựa chọn. Còn cô, lần nào cũng là kẻ bị anh ta vứt bỏ sau khi đã cân nhắc thiệt hơn...
Tần Uyển âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lúc nhìn sang Minh Yên, đuôi lông mày khóe mắt đều giấu không được vẻ đắc ý: "Chị Minh Yên, xem ra lần này lại phải làm phiền chị truyền máu cho em rồi, thật sự cảm ơn chị nhiều lắm!"
Minh Yên khẽ liếc mắt nhìn cô ta. —— Hoắc Hàn Sơn đối xử với cô ta thật sự rất tốt...
Trước đây cô còn tự mình đa tình cho rằng Hoắc Hàn Sơn đã học được cách từ từ yêu một người. Nhưng bây giờ anh ta lại dùng chính sự lạnh lùng thờ ơ vốn có của mình để nói cho cô biết —— Đời này kiếp này anh ta sẽ không bao giờ thích cô.
Minh Yên thu hồi tầm mắt, nhàn nhạt quét qua Hoắc Hàn Sơn: "Tôi đã nói rồi, tôi sẽ không truyền máu cho cô ta."
Hoắc Hàn Sơn khẽ nhíu mày. Ánh mắt Minh Yên quá đỗi thờ ơ lạnh nhạt, khiến trong lòng anh ta có chút khó chịu.
Anh ta vẫn còn nhớ rõ lần đầu tiên gặp Minh Yên, lúc đó nắng hạ rực rỡ, nụ cười trên môi cô còn rạng rỡ hơn cả ánh mặt trời. Chỉ là, từ khi nào, cô bắt đầu không còn thích cười nữa?
"Làm sao bây giờ? Chị Minh Yên không truyền máu cho em, em sẽ chết mất!" Tần Uyển tỏ vẻ hoảng loạn tột độ, "Hoắc Hàn Sơn, anh đã hứa với mẹ em là sẽ chăm sóc tốt cho em mà..."
Giọng Hoắc Hàn Sơn lạnh lùng: "Bây giờ anh sẽ đi tìm người khác truyền máu cho em ngay, sẽ không để em chết đâu!"
Tần Uyển trừng lớn hai mắt, vẻ mặt không dám tin nhìn Hoắc Hàn Sơn: "Lỡ như không tìm được thì sao? Minh Yên đã truyền cho em bao nhiêu lần rồi, nhóm máu phù hợp, lại không có phản ứng bài xích, tại sao phải đổi người?" Hoắc Hàn Sơn không nói gì.
Trong mắt Tần Uyển lập tức đong đầy nước mắt: 
"Được, được, anh không quản em, em đi tìm dì 
Mai!"
Nói rồi cô ta vừa khóc vừa chạy ùa vào phòng bệnh.
Chỉ một lát sau, Vương Mai đã bị Tần Uyển dìu ra ngoài. Vì mới chợp mắt được một chốc, trên mặt bà lúc này vẫn còn vương vài phần mệt mỏi. Không biết bà ta đã nghe Tần Uyển nói những gì, ánh mắt lướt qua Minh Yên mang theo vài phần trách móc.
"Hàn Sơn, con đừng cứ luôn ức hiếp Tiểu Uyển, mẹ con bé vì cứu con nên mới thành người thực vật đấy, bây giờ chỉ là bảo Minh Yên truyền cho con bé chút máu thôi mà, có phải chuyện gì to tát đâu. Huống hồ cũng truyền bao nhiêu lần rồi, sẽ không có chuyện gì đâu. Nhưng nếu Tiểu Uyển không được truyền máu ngay, con bé sẽ chết đấy!"
Hoắc Hàn Sơn mím môi, khẽ cau mày: "Mẹ, con đã nói là sẽ tìm người ngay, hơn nữa trong ngân hàng máu cũng có máu, không nhất thiết cứ phải rút máu của Minh Yên."
"Dì Mai, dì xem anh ấy kìa, anh ấy chỉ biết đau lòng cho Minh Yên, không biết xót xa cho con!" Tần Uyển buông một câu kéo luôn cả Minh Yên vào.
Vương Mai đau đầu nhíu mày. Chỉ là, Hoắc Hàn Sơn lúc này mặt không đổi sắc, đôi mắt lạnh lẽo đến đáng sợ. Bà cũng biết tính con trai mình, chuyện nó đã quyết thì chẳng ai khuyên can nổi.
Hết cách, bà đành quay sang nhìn Minh Yên: "Minh Yên à, cháu truyền cho Tiểu Uyển chút máu có được không? Cứ coi như dì cầu xin cháu."
Minh Yên khẽ cười. Cô biết ngay sẽ thế này mà!
Mỗi lần Tần Uyển làm mình làm mẩy, người phải nhượng bộ luôn là cô. Còn Vương Mai, người mẹ chồng tương lai này, mỗi lần lựa chọn đều là để cô phải chịu ấm ức.
Cũng phải thôi. Từ lúc bắt đầu, đã là cô dùng mặt nóng dán mông lạnh người ta rồi.
Cô nhớ lần đầu tiên gặp Vương Mai là vào kỳ nghỉ đông năm năm trước. Khi đó, cô mới vừa vào đại học.
Vì một buổi tối về trường quá muộn, cô bị một tên lưu manh say xỉn kéo vào con hẻm tối. Trong lúc nguy cấp, một nam sinh cao gầy đã cứu cô. 
Tuy không nhìn rõ mặt đối phương, nhưng cô lại thấy trước ngực người đó bị tên lưu manh rạch một nhát dao.
Và sau này khi xuất viện, cô đã nhìn thấy vết sẹo dao đó trên người Hoắc Hàn Sơn. Bản thân cô vốn đã trúng tiếng sét ái tình với anh ta, sau khi biết anh ta chính là người cứu mình hôm đó, cô càng vui mừng khôn xiết.
Cho dù anh ta đối với cô luôn lạnh nhạt, cô lại càng theo đuổi điên cuồng. Mặc dù lúc đó cô là hoa khôi khoa luật, vậy mà chẳng màng thể diện đi "cọc đi tìm trâu", theo đuổi đến đầu óc mụ 
mẫm.
Kỳ nghỉ đông sau đó, thực sự không chịu nổi kỳ nghỉ kéo dài một tháng đằng đẵng, cô liền lén lút giấu người nhà mua một tấm vé tàu hỏa về quê anh ta để gặp anh ta. Từ nhỏ cô lớn lên ở thành phố, gia cảnh sung túc, gần như chưa từng chịu chút khổ cực nào.
Thế nhưng khi cô vừa hỏi đường vừa dò hỏi tìm được đến chỗ Hoắc Hàn Sơn, lại thấy anh ta đang bị người ta đè chặt xuống đất.
"Cái thằng nhóc này sao không nghe lời khuyên thế hả! Đã bảo trên núi có sói, mày không thấy đại nương Tôn đều bị cắn rồi sao? Giờ mày lên núi tìm người chính là đi nộp mạng đấy!"
"Mẹ mày chắc cũng gặp sói rồi, tụi tao đã báo cảnh sát rồi, đợi cảnh sát đến rồi hẵng lên núi, mày đừng có kích động."
Dân làng xôn xao bàn tán.
Còn Hoắc Hàn Sơn bị đè trên mặt đất, mặt mũi lấm lem bùn đất, trên người cũng dính đầy vụn cỏ. Nhưng anh ta cứ chằm chằm nhìn lên núi, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì, chỉ là ánh mắt kia giống hệt như một con thú hoang sắp phát điên.
"Các người buông anh ấy ra!" Minh Yên trực tiếp xông lên, cũng không biết lấy sức lực từ đâu ra, một tay đẩy phăng hai người đàn ông đang đè Hoắc Hàn Sơn ra.
"Con nhóc ranh ở đâu chui ra đây? Cháu nhảy vào làm loạn cái gì? Tụi chú là muốn tốt cho nó, trời cũng sắp tối rồi, giờ mà lên núi chính là đi làm mồi cho sói!"
Hoắc Hàn Sơn im lặng ngồi trên mặt đất, những ngón tay thon dài siết chặt, nhưng vẫn không nói một lời.
"Các chú đông người như vậy! Tranh thủ lúc trời chưa tối, mọi người giúp một tay lên núi tìm thử xem, còn hơn là đứng đây mà chẳng làm gì cả!"
Mọi người bất giác đưa mắt nhìn nhau, không ai lên tiếng. Chuyện này nếu lỡ gặp phải sói thật thì mất mạng như chơi!
"Không giúp thì đừng có cản anh ấy!" Minh Yên vươn tay nắm lấy tay Hoắc Hàn Sơn, "Đi, em đi cùng anh lên núi tìm dì!"
Hoắc Hàn Sơn ngồi trên mặt đất, ngửa đầu nhìn cô. "Chúng ta đi!"
Minh Yên trực tiếp kéo anh ta đứng dậy, nắm tay anh ta đi về phía ngọn núi.
Lúc này, trời đã tối sầm.
"Hoắc Hàn Sơn, anh đừng lo, em sẽ giúp anh tìm được dì!" Minh Yên hít sâu một hơi, hai mắt nhìn chằm chằm vào phía trước tối tăm nguy hiểm, giống như đang không ngừng tráng đởm cho bản thân, mặc dù vì sợ hãi mà tim cô đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
"Đợi tìm được dì, chúng ta cùng đi học tán thủ, Taekwondo, sau này sẽ không còn ai có thể ngăn cản anh làm những việc anh muốn làm nữa!"
Hình ảnh Hoắc Hàn Sơn chật vật bị đè chặt trên mặt đất ban nãy đã kích thích Minh Yên sâu sắc. Khi đó cô mới biết, hóa ra một Hoắc Hàn Sơn luôn kiêu ngạo xuất sắc cũng sẽ có những lúc bất lực và tuyệt vọng đến nhường ấy.
Cô không muốn nhìn thấy anh ta như vậy. Anh ta nên là một sự tồn tại tỏa sáng, khiến tất cả mọi người phải ngước nhìn sự xuất sắc của mình.
Phải nói rằng, ông trời vẫn còn ưu ái bọn họ. Ngay lúc trời chập choạng tối đen, bọn họ rất may mắn đã tìm thấy Vương Mai đang bên bờ vực hôn mê do mất máu quá nhiều.
Bà không gặp sói, chỉ là bị ngã một cú, bị cành cây đâm xuyên qua bắp chân, chảy rất nhiều máu. 
Hoắc Hàn Sơn lập tức cõng bà đi xuống núi.
Minh Yên nhớ lúc đó Vương Mai đã ngàn ân vạn tạ cô, cứ liên tục dặn dò Hoắc Hàn Sơn đừng bao giờ phụ lòng một cô gái tốt như cô.
Thế nhưng giờ đây —— Đã là thời thế đổi thay. 
Cảnh còn người mất.
Vương Mai của hiện tại lại đang cầu xin cô truyền máu cho người khác.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương