Tôi Đã Buông Tay Anh Ta Lại Không Nỡ

Chương 4: Hoắc Hàn Sơn, em mệt rồi

Trước Sau

break
"Dì à, đây là bệnh viện, trong ngân hàng máu có đủ loại nhóm máu, không nhất thiết cứ phải rút máu của cháu." Giọng Minh Yên thanh lãnh.
Vương Mai lộ vẻ sầu não do dự: "Nhưng mà..."
Minh Yên không nhìn bà ta nữa, mà quay đầu sang người đàn ông bên cạnh: "Hoắc Hàn Sơn, đơn xin nghỉ việc em đã để trên bàn làm việc của anh rồi, đồ đạc cũng đã dọn xong, lúc nào có thời gian anh về công ty ký tên giúp em."
"Đơn xin nghỉ việc gì chứ?" Hoắc Hàn Sơn cau chặt mày.
"Cái con bé này!" Vương Mai vừa nghe xong liền luống cuống, "Cháu lại nổi tì khí gì với dì thế? Dì đâu có ý đó."
Minh Yên cười nhạt không để tâm: "Dì nghỉ ngơi cho tốt, giữ gìn sức khỏe nhé. Cháu còn phải về dọn đồ, xin phép đi trước."
Nói xong, mặc kệ biểu cảm của những người xung quanh, cô quay đầu bước đi.
Chỉ là, ngay khi vừa bước vào thang máy, cánh cửa vừa chực đóng lại thì một đôi bàn tay lớn đã chen vào chặn lại. Cửa thang máy từ từ mở ra, Minh Yên chạm phải một đôi mắt đen thẳm.
Minh Yên rất hiếm khi nhìn thấy những cảm xúc khác trong đôi mắt của Hoắc Hàn Sơn. Lần duy nhất là lúc anh ta bị dân làng đè xuống đất, ánh mắt của anh ta lúc đó, cả đời này cô cũng không quên được.
"Tại sao lại xin nghỉ việc?" Hoắc Hàn Sơn đuổi theo vào thang máy, ánh mắt nóng rực nhìn chằm chằm Minh Yên, "Vì chuyện đám cưới hôm nay? 
Hay là vì ban nãy bắt em truyền máu?"
Anh ta vươn tay nắm lấy tay Minh Yên: "Chuyện đám cưới anh đã xin lỗi em rồi, chuyện truyền máu anh cũng nói sẽ tìm người khác, không ép em nữa, em đừng làm loạn nữa có được không?"
Minh Yên có chút muốn cười —— Làm loạn? Cũng phải. Cô quả thực chưa từng làm loạn với anh ta bao giờ. Cho dù phải chịu ấm ức gì, cô cũng đều tự mình gánh vác.
Thuở mới khởi nghiệp, cái tính cứng mềm đều không ăn của Hoắc Hàn Sơn đã đắc tội với không ít khách hàng. Đều là cô ở phía sau dọn dẹp tàn cuộc giúp anh ta, thậm chí có lần vì uống rượu tiếp khách mà làm hỏng cả dạ dày. Cô đã tịnh dưỡng bao nhiêu năm nay, thế nhưng bệnh đau dạ dày vẫn thỉnh thoảng tái phát.
"Hoắc Hàn Sơn, em mệt rồi."
Năm năm qua, cô đã bước về phía anh ta chín mươi chín bước. Chỉ cần anh ta bước lên một bước thôi, bọn họ đã có thể tu thành chính quả.
Là cô tự mình đa tình cho rằng bản thân có thể trở thành một sự tồn tại đặc biệt. Là cô ngu ngốc. Ngu ngốc đến mức nghĩ rằng chỉ cần trao đi trọn vẹn một trái tim là có thể đổi lấy được tình yêu của anh ta.
Bây giờ, cô đã bị tổn thương đến mức máu chảy đầm đìa, thực sự mệt mỏi rồi. Không muốn tiếp tục chạy theo anh ta nữa.
"Nếu em thấy mệt, anh có thể cho em nghỉ phép năm để nghỉ ngơi." Hoắc Hàn Sơn cau mày.
Một luồng cảm giác bất lực dâng lên trong lòng 
Minh Yên. "Hoắc Hàn Sơn, chúng ta..."
Hai chữ 'chia tay' còn chưa kịp thốt ra khỏi miệng, điện thoại của Hoắc Hàn Sơn đột nhiên rung lên. Điện thoại vừa bắt máy, trong ống nghe liền truyền đến giọng nói nức nở của Vương Mai: "Hàn Sơn, nguy rồi, Tiểu Uyển đột nhiên ngất xỉu rồi, con mau quay lại đây!"
Sắc mặt Hoắc Hàn Sơn khẽ biến: "Vâng, con qua ngay."
Cúp điện thoại, anh ta theo bản năng nhìn sang 
Minh Yên: "Em về chỗ của anh đợi anh trước đi, anh có lời muốn nói với em, đợi anh lo xong việc sẽ lập tức qua tìm em."
Nói xong, không đợi Minh Yên đáp lời, anh ta đã quay lưng rời đi không ngoảnh lại. Vẫn y như mọi khi, chỉ cần Tần Uyển có chuyện, anh ta sẽ luôn là người đầu tiên chạy đến bên cạnh cô ta.
Minh Yên đứng lặng tại chỗ, hít sâu một hơi. Cửa thang máy một lần nữa khép lại, không gian chật hẹp chỉ còn lại một mình cô. Bức tường kính phản chiếu khuôn mặt tái nhợt cùng đôi mắt lạnh lẽo.
Vốn dĩ cô cũng định đến chỗ Hoắc Hàn Sơn để thu dọn đồ đạc của mình. Nếu đã vậy, thì cứ thẳng thắn nói chuyện cho rõ ràng, giải quyết dứt điểm mọi chuyện đi.
...
Nơi ở của Hoắc Hàn Sơn nằm ngay gần văn phòng luật, là một căn hộ áp mái trong một khu chung cư cao cấp. Lúc trước, sau khi xác nhận mối quan hệ với Hoắc Hàn Sơn, Minh Yên đã mặt dày xin một chiếc chìa khóa. Lúc rảnh rỗi không có việc gì làm, cô sẽ qua đây giúp anh dọn dẹp nhà cửa, nấu cơm.
Nói là nhà của Hoắc Hàn Sơn, chi bằng nói là nhà của Minh Yên thì đúng hơn. Hoắc Hàn Sơn không có yêu cầu gì về môi trường sống, vậy nên mọi thứ trong nhà đều do một tay Minh Yên tự mình sắm sửa, bài trí —— từ màu sắc của rèm cửa đến kiểu dáng của ghế sofa, từ bộ bát đĩa trong bếp đến những chậu cây xanh ngoài ban công, mọi ngóc ngách đều là tâm huyết của cô.
Cô lấy chiếc thùng giấy đã chuẩn bị sẵn ra, bắt đầu thu dọn đồ đạc của mình. Quá trình này gian nan hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Mỗi một món đồ đều chất chứa một đoạn ký ức, mỗi một lần lấy ra bỏ vào đều là một lần đau lòng. Khi lấy cuốn album từ trong tủ đầu giường ra, hàng chân mày cô bất giác nhíu lại.
Minh Yên ngồi bệt xuống sàn nhà, lật giở từng trang. Cô gái trong ảnh cười hạnh phúc đến thế, tình yêu trong ánh mắt gần như muốn trào dâng ra ngoài. Cô vô cảm gập cuốn album lại, tiện tay ném sang một bên.
Bởi vì đồ đạc quá nhiều, đợi đến khi Minh Yên dọn dẹp xong thì mặt trời đã ngả về tây. Ánh chiều tà đỏ rực xuyên qua cửa sổ sát đất hắt vào trong phòng, phủ lên mọi vật một lớp ánh sáng hư ảo.
Thùng giấy được đặt ngay ngắn ở cửa. Năm năm tình cảm, hóa ra chỉ cần một chiếc thùng giấy là có thể gom hết đi.
Minh Yên gọi xe tải chuyển đồ chở tất cả về chỗ ở của mình. Đợi đến khi lo liệu xong xuôi mọi việc, Hoắc Hàn Sơn vẫn chưa thấy bóng dáng đâu.
Có lẽ vì hôm nay thật sự quá bận rộn, Minh Yên đột nhiên cảm thấy dạ dày có chút khó chịu. Lúc này cô mới nhớ ra, từ trưa đến giờ mình vẫn chưa ăn gì.
Cô vội vàng vào bếp nấu cho mình một bát mì. 
Chỉ là ăn xong, dạ dày lại càng đau dữ dội hơn. 
Cơn đau lần này khác hẳn mọi khi, không phải là kiểu đau âm ỉ, mà là một cơn đau nhói dữ dội, lan từ dạ dày xuống tận vùng bụng dưới bên phải.
Minh Yên chỉ đành đi lục hộp thuốc. Dù bị đau dạ dày quanh năm, nhưng vì sợ Hoắc Hàn Sơn sẽ xót xa và tự trách nên cô luôn giấu giếm anh ta. Chỗ này của anh ta tuy cũng có dự trữ thuốc đau dạ dày, nhưng không nhiều lắm.
Cô quỳ trên sàn phòng khách, lục lọi hộp thuốc, nhưng tìm mãi vẫn không thấy lọ thuốc quen thuộc đâu. Cơn đau càng lúc càng dữ dội, cô cảm thấy buồn nôn, trước mắt bắt đầu tối sầm lại.
Minh Yên cố gắng gượng dậy, muốn đi rót một cốc nước nóng, nhưng lại suýt ngã quỵ xuống đất. Cô bám vào tường, chậm rãi lết từng bước vào bếp, rót một cốc nước ấm uống cạn, nhưng tình hình vẫn chẳng mấy khả quan.
Minh Yên đau đến mức toát cả mồ hôi lạnh ướt sũng lưng. Cô cuộn tròn người trên mặt đất, ý thức đã bắt đầu có chút mơ hồ.
Cô cắn răng chịu đau gọi điện thoại cấp cứu: "Alo, ở đây là..." Nhưng điện thoại vừa kết nối, trong ống nghe lại truyền đến giọng nói của Tần Uyển: "Minh Yên, chị lại gọi điện thoại làm gì? Không phải nói là muốn nghỉ việc sao? Em biết ngay là chị đang giở trò mà!"
Lúc này Minh Yên mới nhận ra mình đã gọi nhầm số. Người liên hệ khẩn cấp của cô xưa nay luôn cài đặt là Hoắc Hàn Sơn. Chỉ có điều, bây giờ cô chẳng còn tâm trí đâu mà đấu võ mồm với Tần Uyển, trong dạ dày đau đớn như bị lửa đốt: 
"Hoắc Hàn Sơn đâu?"
Tần Uyển đắc ý nói: "Em đến tháng, bị đau bụng, 
Hàn Sơn đi mua nước đường đỏ gừng cho em rồi..."
Chưa đợi cô ta nói hết câu, Minh Yên đã dập máy.
Tháng chín giữa mùa hạ vốn dĩ phải là mùa nóng nhất trong năm. Có lẽ do điều hòa trong phòng để nhiệt độ quá thấp, Minh Yên chỉ cảm thấy luồng không khí lạnh lẽo thi nhau tranh đường chui vào phổi, khiến dạ dày cô đau như thể dời sông lấp biển.
Minh Yên ôm lấy ngực, nhưng cũng chẳng biết là tim và dạ dày, rốt cuộc cái nào đau hơn cái nào.
Rất nhanh, mồ hôi lạnh đã thấm đẫm sống lưng. Cô cố gắng mở to mắt nhìn rõ điện thoại, bấm số gọi 120: "Alo... tòa nhà số 3 chung cư Kim 
Phong, phòng 1201... đau dạ dày cấp tính..."
Đợi đến khi cúp máy, Minh Yên đã đau đến mức gần như không thở nổi nữa. Trước khi ý thức dần trở nên mơ hồ, cô nghe thấy tiếng bước chân phá cửa xông vào, bên tai là một mớ âm thanh hỗn độn.
Khi mở mắt ra lần nữa, Minh Yên nhìn thấy bóng dáng bác sĩ mặc áo blouse trắng đang thấp thoáng trước mặt.
"Đau quặn vùng bụng dưới bên phải, là viêm ruột thừa cấp tính, phải phẫu thuật ngay lập tức." Hóa ra không phải là dạ dày, mà là ruột thừa.
"Bệnh nhân cần phẫu thuật khẩn cấp, mau chóng sắp xếp người nhà ký giấy!"
Minh Yên lúc này đã đau đến mức không nói nên lời. Thấy y tá chạy tới hỏi xin số điện thoại người nhà, cô chỉ thều thào hỏi lại: "Tôi có thể tự ký được không?"
"Không có người nhà sao?" Y tá lộ vẻ kinh ngạc. 
"Không có."
Năm xưa cô theo Hoắc Hàn Sơn một thân một mình lên kinh đô lập nghiệp. Vì muốn ở bên anh ta, cô đã trở mặt với gia đình. Ở chốn kinh đô này, ngoài Hoắc Hàn Sơn ra, cô chẳng có lấy một người thân.
Cô y tá nhìn cô với ánh mắt có phần ái ngại, lúc này mới đưa tờ giấy cam kết trước phẫu thuật cho cô: "Vậy cô ký tên vào đây đi."
Minh Yên cố nén cơn đau, cầm lấy bút. Cô chợt nhớ lại lần Hoắc Hàn Sơn bị tái phát viêm ruột thừa năm năm trước. Lúc đó cũng là cô ký giấy. Cùng một tờ giấy cam kết trước phẫu thuật giống hệt nhau.
Lúc đó cô lo lắng tột độ, đọc đi đọc lại bản cam kết không biết bao nhiêu lần, chỉ sợ sẽ xảy ra nguy hiểm gì đó không lường trước được. Sau đó, cô càng túc trực bên giường bệnh của Hoắc Hàn Sơn ròng rã ba ngày ba đêm...
Còn hiện tại —— Cô chỉ có một thân một mình.
break
Trước Sau

Báo lỗi chương