Minh Yên hít sâu một hơi, cố kìm nén nỗi chua xót trong lòng, quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ sát đất.
Bên ngoài ánh nắng rực rỡ, xe cộ tấp nập, thu trọn cả một kinh đô rộng lớn vào tầm mắt. Cô chợt nhớ lại văn phòng luật Minh Hàn vang danh khắp kinh đô như hiện nay, thực chất ban đầu chỉ là căn phòng làm việc nhỏ bé này mà thôi. Đó còn là do năm xưa cô bán đi căn nhà duy nhất đứng tên mình để giúp Hoắc Hàn Sơn có tiền thuê lại.
Giờ đây, cả tầng lầu này đều là của Hoắc Hàn Sơn.
Cô nhớ ngày thuê căn phòng làm việc này, thời tiết cũng trong xanh như thế.
"Văn phòng luật đặt tên là Minh Hàn có được không?" "Tên gì cũng được." Hoắc Hàn Sơn không có biểu cảm gì, "Em quyết định là được."
Minh Yên kích động nhào vào lòng anh ta, nhưng lại bị anh ta không chút lưu tình véo má kéo ra: "Tôi không thích người khác ôm mình." Minh Yên vẫn cười vô tư lự, lại rúc đầu vào ngực anh ta: "Em cứ thích ôm đấy."
Cô từng cười rạng rỡ, hào khí ngút trời mà nói với Hoắc Hàn Sơn rằng bản thân sẽ giúp anh ta trở thành luật sư giỏi nhất kinh đô. Hoắc Hàn Sơn nói sao cũng được, trong lòng anh ta, Minh Yên vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Cô không nuốt lời. Nhưng anh ta thì lại nói dối.
...
Đồ đạc của Minh Yên ở công ty rất nhiều. Nhiều đến mức cô dọn dẹp cả buổi trời vẫn chưa xong. Dù sao từ lúc công ty thành lập đến nay, cô luôn đứng sau lưng Hoắc Hàn Sơn, giúp anh ta bày mưu tính kế, dọn dẹp tàn cuộc. Công ty tuy là của Hoắc Hàn Sơn, nhưng cũng là tâm huyết của cô.
Đám nhân viên nhìn Minh Yên thu dọn đồ đạc đều bất giác đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác, nhưng không ai dám bước tới. Chuyện xảy ra trong đám cưới, hiển nhiên họ cũng đã nghe nói. Chỉ là, Hoắc Hàn Sơn là sếp, bọn họ vẫn chưa dám nói xấu sau lưng anh ta, trừ phi là không muốn làm ở đây nữa.
Ngay khi Minh Yên vừa dọn xong tất cả mọi thứ, chuẩn bị gọi công ty chuyển nhà đến dọn đi thì chuông điện thoại chợt vang lên.
Là mẹ của Hoắc Hàn Sơn gọi tới.
Minh Yên mím môi, nhấn nút nghe.
"Alo, là Minh tiểu thư phải không?" Sau khi bắt máy lại vang lên giọng nói đầy sốt ruột của dì giúp việc. "Điện thoại của Hoắc tiên sinh không gọi được, mẹ cậu ấy đột nhiên phát bệnh bị đưa vào bệnh viện rồi, cô có thể qua đây một chuyến được không?"
"Vâng, cháu qua ngay."
Đợi đến khi Minh Yên vội vã chạy tới bệnh viện, lại thấy mẹ Hoắc đang ngồi trên giường bệnh ăn táo mà người giúp việc gọt cho.
Thấy Minh Yên bước vào, trên khuôn mặt tái nhợt của Vương Mai xẹt qua vài phần sốt sắng và giận dữ. Bà ta lập tức sa sầm mặt mày trách móc cô: "Minh Yên, cháu và Hàn Sơn là chuyện thế nào vậy? Kết hôn là chuyện hệ trọng như thế mà còn làm loạn vậy sao? Hủy bỏ đám cưới ngay trong ngày cưới, chuyện này mà truyền ra ngoài thì mất mặt biết bao nhiêu?"
Trên trán Minh Yên lấm tấm mồ hôi. Cô thấy Vương Mai đã có sức để mắng người rồi, biết bà ta không gặp vấn đề gì nghiêm trọng, chắc hẳn chỉ là nghe tin bọn họ hủy hôn nên nhất thời tức giận công tâm mới phát bệnh.
"Dì ơi, dì đừng giận vội."
"Sao dì có thể không giận cho được?" Vương Mai cau chặt mày, có lẽ vì ban nãy nói quá gấp nên lồng ngực cứ phập phồng lên xuống, "Tính thằng Hàn Sơn cố chấp, thích gì làm nấy. Minh Yên sao cháu không khuyên can nó, còn để nó làm bậy như vậy?"
Minh Yên hít sâu một hơi, kiên nhẫn giải thích với bà: "Lúc chúng cháu tổ chức hôn lễ, Tần Uyển đã nhảy lầu."
"Cái gì?" Vương Mai biến sắc mặt, "Tiểu Uyển con bé không sao chứ?" "Không sao ạ, Hoắc Hàn Sơn đã đưa cô ấy đến bệnh viện rồi." Vương Mai vuốt vuốt ngực: "Làm dì sợ muốn chết, may mà không sao."
Biết được ngọn nguồn câu chuyện, Vương Mai lúc này mới yên tâm, liên tục dặn dò Minh Yên phải xử lý tốt những rắc rối sau khi hủy hôn, đừng gây thêm phiền phức cho Hoắc Hàn Sơn.
Quần quật mất hơn nửa ngày, cơ thể ốm yếu của bà ta cũng không chống đỡ nổi, rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ.
"Minh tiểu thư, làm phiền cô phải chạy tới đây một chuyến rồi. Chuyện ở đây cứ giao cho tôi đi, cô mau về làm việc đi." Người giúp việc áy náy lên tiếng.
Minh Yên liếc nhìn Vương Mai đã ngủ say trên giường bệnh: "Sau này chuyện của dì ở đây, cô đừng gọi điện thoại cho tôi nữa, tôi..."
Nhưng chưa đợi cô nói hết câu, người giúp việc đã vội xin lỗi: "Minh tiểu thư, cô đừng giận nhé.
Những lời phu nhân nói lúc nãy cô đừng để trong lòng. Tính bà ấy vốn vậy mà. Dù sao Tần Uyển tiểu thư cũng là do bà ấy nhìn lớn lên, khó tránh khỏi sẽ thiên vị một chút, nhưng bà ấy cũng thật sự rất thích cô..."
Khóe môi Minh Yên thoáng hiện một nụ cười khổ, đến cả người giúp việc cũng có thể nhìn ra Vương Mai thích Tần Uyển hơn một chút.
"Tôi không giận dì ấy. Tôi và Hoắc Hàn Sơn đã chia tay rồi, sau này chuyện của anh ta không còn liên quan gì đến tôi nữa. Chuyện của dì ấy ở đây cô cứ gọi điện cho Hoắc Hàn Sơn là được."
Minh Yên xoay người rời đi, chẳng buồn để tâm đến vẻ mặt sững sờ ngây ngốc của người giúp việc. Nhưng khi vừa ngước mắt lên, cô lại nhìn thấy Hoắc Hàn Sơn và Tần Uyển đang đứng cách đó không xa...
Minh Yên chạm phải ánh mắt của Hoắc Hàn Sơn. Khuôn mặt ưu tú ấy, bất kể nhìn bao nhiêu lần, cô vẫn cảm thấy hoàn hảo không có chỗ chê.
Cũng phải thôi. Nếu không phải vì khuôn mặt này của anh ta, sao cô có thể đâm đầu vào một cách mù quáng như vậy được cơ chứ...
"Sao em không mau chóng xử lý dư luận về vụ hủy hôn đi? Người ta gọi điện thoại đến tận chỗ anh rồi đây này." Hoắc Hàn Sơn cau mày lên tiếng.
Minh Yên chỉ thấy trong lòng chua xót —— Hoắc Hàn Sơn thật sự không hề thích cô. Anh ta chỉ muốn tìm một cô bảo mẫu để giúp dọn dẹp tàn cuộc. Vậy mà cô cứ ngu ngốc bám lấy, coi tất cả những điều đó là minh chứng cho việc anh ta thích mình.
Nhưng rõ ràng giữa họ cũng có những kỷ niệm thật đẹp đẽ. Từng chút từng chút một đều là những ký ức quý giá nhất của Minh Yên, cũng là niềm tin để cô có thể đâm lao phải theo lao đi đến tận cùng.
Nhưng giờ đây —— nên kết thúc được rồi.
"Chị Minh Yên, hôm nay thật sự ngại quá, em đã phá hỏng đám cưới của chị và Hàn Sơn rồi, em xin lỗi chị nhé." Tần Uyển ở bên cạnh mang theo giọng điệu chẳng có nửa điểm thành ý mà 'học vẹt' ra câu nói này.
Sau đó cô ta khoác lấy cánh tay Hoắc Hàn Sơn, chất giọng thánh thót, mềm mỏng nói: "Hoắc Hàn Sơn, anh xem em đã xin lỗi rồi kìa, anh đừng giận em nữa nha..." "Ừ." Hoắc Hàn Sơn không cảm xúc gật đầu.
Trên khuôn mặt Tần Uyển lập tức nở rộ nụ cười, vô cùng đắc ý liếc xéo Minh Yên. Minh Yên lạnh nhạt nhìn lại.
Ba cái trò vặt vãnh rẻ tiền này, Tần Uyển rất hay dùng. Nếu đổi lại là trước kia, cô nhất định sẽ đấu khẩu sống mái với Tần Uyển một phen. Nhưng giờ đây, cô đã cạn tâm tư để bận lòng rồi.
Minh Yên thu lại ánh mắt: "Tôi còn phải về công ty tiếp tục thu dọn đồ đạc, xin phép đi trước."
Vậy nhưng ngay khoảnh khắc sượt qua người
Hoắc Hàn Sơn, cổ tay cô lại bị nắm lấy. Minh Yên ngoái đầu, vừa vặn chạm phải đôi mắt đen láy như mực của anh ta.
"Anh có lời muốn nói với..."
Nhưng anh ta còn chưa kịp dứt câu, Tần Uyển bên cạnh bỗng dưng mềm nhũn người, ngã nhào về phía Hoắc Hàn Sơn.
Hoắc Hàn Sơn nhanh mắt lẹ tay ôm chầm lấy cô ta, vẻ mặt căng thẳng: "Em sao vậy?" "Em... em chóng mặt quá, chắc là lâu rồi chưa được truyền máu..."
Vừa nhắc đến hai chữ 'truyền máu', Minh Yên liền theo phản xạ có điều kiện mà rụt người lại. Tần Uyển mắc chứng rối loạn tạo máu bẩm sinh, cách một khoảng thời gian lại bắt buộc phải truyền máu một lần, mà cô ta lại mang nhóm máu cực hiếm... Trùng hợp thay, Minh Yên lại chính là người có nhóm máu hiếm này.
Thời niên thiếu chưa hiểu sự đời, lần đầu tiên đồng ý hiến máu cho Tần Uyển, cô còn tưởng cô ta là em họ của Hoắc Hàn Sơn nên mới xung phong nhận việc. Nhưng những lần sau đó, hoàn toàn là vì muốn làm Hoắc Hàn Sơn vui.
Lúc đó cô thật ngu ngốc và thiếu hiểu biết, ngốc đến mức coi người mà người trong mộng quan tâm cũng là người mình quan tâm. Cô đã truyền máu cho Tần Uyển tròn chín mươi chín lần...
Hoắc Hàn Sơn quay đầu theo bản năng: "Minh Yên, em chuẩn bị một chút, lát nữa truyền máu cho Tần Uyển nhé."
Ngay khoảnh khắc này, Minh Yên chỉ muốn bật cười. Thậm chí cô còn nghi ngờ Hoắc Hàn Sơn ở bên cạnh mình không chỉ vì muốn tìm một cô bảo mẫu, mà còn muốn tìm cho Tần Uyển một bịch máu di động gọi lúc nào có mặt lúc đó.
"Tôi không muốn!" Cô nghiêm giọng cự tuyệt.
Hoắc Hàn Sơn không khỏi cau mày: "Tình trạng của Tần Uyển rất đặc biệt, nếu không lập tức truyền máu, cô ấy sẽ chết mất." "Vậy thì để cô ta chết đi."