"Đám cưới này làm linh đình thật đấy, mấy người nghe nói gì chưa? Cô em thanh mai trúc mã của luật sư Hoắc đang đòi tự sát trên sân thượng khách sạn kìa!"
Nghe những tiếng bàn tán xì xầm ngoài cửa, trong lòng Minh Yên dâng lên một nỗi chua chát. Đây đã là lần thứ 99 Tần Uyển làm loạn đòi tự sát.
Cô cứ ngỡ mình đã quen rồi. Nhưng hôm nay thì khác. Hôm nay là ngày cưới của cô và Hoắc Hàn Sơn. Tần Uyển vừa làm loạn thế này, cô biết mình lại sắp phải nhượng bộ rồi.
Cô và Hoắc Hàn Sơn yêu nhau năm năm, Tần Uyển cũng làm mình làm mẩy suốt năm năm.
Lần nào Hoắc Hàn Sơn cũng chạy đến dỗ dành cô ta ngay lập tức. Minh Yên thậm chí còn cảm thấy, trong đoạn tình cảm này, bản thân mình mới là kẻ thứ ba không thể ra ánh sáng.
Nhưng lần trước khi Hoắc Hàn Sơn bỏ mặc cô để đi tìm Tần Uyển, anh ta đã hứa với cô —— đó là lần cuối cùng. Chính vì tin vào cái "lần cuối cùng" của anh ta, nên mới có đám cưới ngày hôm nay.
"Cô ta muốn chết thì cứ để cô ta chết đi! Gọi điện cho tôi thì có tác dụng gì?"
Minh Yên chợt ngước mắt lên. Cửa ban công đóng không chặt, giọng nói trầm thấp, lạnh lùng của Hoắc Hàn Sơn từ ngoài vọng vào: "Nhảy lầu sao? Cô ta không dám đâu! Cô ta đã đòi tự sát bao nhiêu lần rồi? Có lần nào thấy máu thật chưa?"
Cuối cùng, cô nghe thấy Hoắc Hàn Sơn hạ giọng dặn dò thêm vài câu, chỉ là giọng nói quá nhỏ nên cô không nghe rõ.
Hoắc Hàn Sơn cúp điện thoại, lúc quay đầu lại thì bắt gặp ngay ánh mắt của Minh Yên. Tim Minh Yên đập thình thịch —— Lần này anh ta vậy mà lại không đi tìm Tần Uyển...
Vậy là, anh ta không lừa mình sao? Thực sự là lần cuối cùng rồi sao?
"Nhìn anh làm gì thế? Sắp đến giờ làm lễ rồi, em chuẩn bị xong chưa?" Trên mặt Hoắc Hàn Sơn không có chút biểu cảm nào.
Dù vậy, Minh Yên vẫn thấy rất vui. Cô biết, Hoắc Hàn Sơn mắc chứng thờ ơ cảm xúc bẩm sinh, rất nhiều khi anh ta không thể đồng cảm với người khác. Nhưng từ lúc rung động mơ hồ thuở thiếu thời, cho đến khi dâng hiến tình yêu chân thành như hiện tại, cô cảm thấy cuối cùng mình cũng tu thành chính quả rồi.
Đối với Hoắc Hàn Sơn mà nói, cô chắc hẳn là một sự tồn tại đặc biệt. Nếu không, sao anh ta lại đồng ý cưới cô chứ?
Minh Yên cười tươi như hoa, khoác lấy cánh tay anh ta, đuôi lông mày khóe mắt ngập tràn ý cười: "Hoắc Hàn Sơn, cuối cùng chúng ta cũng kết hôn
rồi..."
Hoắc Hàn Sơn vẫn mặt không biến sắc: "Ừ, anh biết."
Cánh cửa phòng nghỉ mở ra—— "Bây giờ, xin mời cô dâu chú rể bước lên sân khấu." Giọng nói dõng dạc của MC đám cưới nháy mắt làm chủ toàn bộ hội trường.
Minh Yên tràn ngập hạnh phúc, khoác tay Hoắc Hàn Sơn bước lên bục.
"Hãy cùng chúc mừng..." Lời MC còn chưa dứt, chuông điện thoại của Hoắc Hàn Sơn đột ngột vang lên. Trên mặt MC thoáng qua một tia bối rối, còn dưới khán đài đã rộ lên tiếng cười ồ.
Nụ cười trên mặt Minh Yên cứng đờ. Tiếng chuông này đối với cô chẳng khác nào cơn ác mộng, đó là nhạc chuông dành riêng cho Tần Uyển.
Hoắc Hàn Sơn rút tay khỏi cái ôm của cô, bắt máy: "Alo, lại chuyện gì nữa?"
MC vội vàng đứng ra kiểm soát tình hình, cố gắng khuấy động lại bầu không khí —— Chắc hẳn làm nghề bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên anh ta gặp phải chuyện như vậy. Nhưng chưa đợi anh ta kịp mở lời.
"Anh qua đó ngay." Hoắc Hàn Sơn buông thõng một câu, sải bước dài đi thẳng xuống khán đài. Nhất thời, cả hội trường xôn xao.
"Đừng đi mà..." Minh Yên xách váy cưới đuổi theo, gương mặt gần như chỉ toàn sự van lơn, "Anh từng nói đó là lần cuối cùng cơ mà."
Hoắc Hàn Sơn hơi nhíu mày, dường như đang lạnh lùng cân nhắc thiệt hơn. Vài giây sau, anh ta bình tĩnh giải thích với cô: "Tần Uyển thật sự nhảy lầu rồi, anh phải qua đó xem sao. Em ở lại xoa dịu khách khứa nhé, anh đi một lát rồi về."
"Hoắc Hàn Sơn!" Minh Yên nắm chặt lấy cổ tay anh ta không buông, "Nếu anh đi, em sẽ không cưới nữa!"
Hoắc Hàn Sơn gỡ thẳng tay cô ra: "Vậy em đừng có hối hận."
Minh Yên chỉ thấy trái tim mình vỡ vụn thành trăm mảnh, nước mắt chực trào rơi xuống. Hoắc Hàn Sơn nhìn thấy nước mắt của cô, trái tim bất giác khẽ run lên, nhưng anh ta cũng hiểu đây là cô đang thỏa hiệp với mình.
Giống như mọi lần. Cô luôn không nỡ rời bỏ anh
ta.
Anh ta biết Minh Yên thích mình nhiều đến mức nào. Rõ ràng là một cô thiên kim đại tiểu thư liễu yếu đào tơ, vậy mà không màng việc cãi vã với gia đình, chạy theo anh ta đến kinh đô lăn lộn. Cho dù xảy ra chuyện gì, cô vẫn luôn đứng phía sau anh ta. Nguyện vọng lớn nhất của cô chính là gả cho anh ta. Hơn nữa, trước đây Tần Uyển làm loạn biết bao nhiêu lần, cô cũng đều giúp anh ta dọn dẹp tàn cuộc.
Vậy mà lần này cô lại lấy chuyện "không cưới" ra để uy hiếp anh ta, rõ ràng là thực sự bị ép đến đường cùng rồi. Chỉ là, phía bên Tần Uyển đang có chuyện thật, anh ta không thể để mặc Minh Yên cãi chày cãi cối được.
Hoắc Hàn Sơn theo bản năng khẽ mấp máy môi, nhưng chiếc điện thoại trong túi áo lại một lần nữa rung lên, anh ta lập tức nghe máy rồi quay người chạy thẳng ra ngoài.
Trong khoảnh khắc, đám đông khách khứa đều đưa mắt nhìn nhau ngơ ngác. Chuyện... chuyện gì thế này? Chú rể sao lại bỏ chạy rồi?
Trơ mắt nhìn khung cảnh trở nên hỗn loạn, Minh Yên giơ tay lau khô nước mắt, cố gắng sốc lại tinh thần. Cô quay người giật lấy micro từ tay anh chàng MC đang đứng hình ngây ngốc: "Xin lỗi tất cả mọi người, đám cưới hôm nay hủy bỏ
rồi..."
Cả hiện trường tức khắc nổ tung. Nhưng Minh
Yên đã chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm nhiều như vậy nữa.
Cô biết, qua ngày hôm nay, bản thân sẽ trở thành trò cười lớn nhất ở kinh đô này. Ai nấy đều biết Minh Yên cô yêu Hoắc Hàn Sơn đến chết đi sống lại. Bỏ qua bao nhiêu "thiên chi kiêu tử" không chọn, lại cứ đâm đầu vào một gã trai nghèo, đồng cam cộng khổ cùng anh ta phấn đấu. Giờ đây mây đen rẽ lối nhường chỗ cho trăng sáng, cô lại bị Hoắc Hàn Sơn vứt bỏ ngay trong ngày cưới.
Chờ đến lúc Minh Yên đuổi theo ra ngoài, cô phát hiện trước cửa khách sạn đã kẹt cứng người.
Ở cách đó không xa, Tần Uyển đang được Hoắc Hàn Sơn bế xuống từ đệm khí cứu hộ. Cô ta cũng khoác trên người một bộ váy cưới, khóc đến đỏ bừng cả hai mắt.
"Hoắc Hàn Sơn, sao anh có thể bỏ mặc em một mình chứ? Chẳng phải chúng ta đã hứa sẽ ở bên nhau trọn đời trọn kiếp sao?"
"Em đừng làm loạn nữa." Hoắc Hàn Sơn khẽ nhíu mày, trên mặt vẫn không có biểu cảm gì.
Tần Uyển trực tiếp ôm lấy mặt anh ta, nhìn thẳng vào đôi mắt đen láy như mực kia: "Em cứ thích thế đấy!"
Nhìn hành động của Tần Uyển, phản ứng đầu tiên của Minh Yên là nghĩ rằng Hoắc Hàn Sơn sẽ nổi giận. Thuở thiếu thời, cô cũng từng ôm lấy mặt anh ta và ngắm nhìn say đắm, nhưng anh ta chỉ lạnh lùng nhìn lại cô: "Tôi không thích ai chạm vào mặt mình."
Giọng điệu buốt giá, trong mắt chẳng mảy may có chút tình cảm nào.
Thế nhưng Hoắc Hàn Sơn của lúc này lại không có bất kỳ phản ứng cự tuyệt nào, mặc cho Tần Uyển vò nắn khuôn mặt tuấn tú của anh ta như một cách trút giận, cuối cùng lại dỗ cho cô ta nín khóc mỉm cười.
Minh Yên vốn tưởng chứng thờ ơ cảm xúc của Hoắc Hàn Sơn khiến anh ta lạnh lùng và xa cách với tất cả mọi người. Vậy mà giờ phút này đây, nhìn anh ta bế Tần Uyển bước lên xe cứu thương, cô mới chợt hiểu ra bản thân mình là một trò hề lớn đến nhường nào.
Cô đã nghĩ, ngày qua ngày, năm qua năm, rồi sẽ có một ngày, cô sưởi ấm được trái tim băng giá ấy. Rằng cuối cùng anh ta cũng sẽ đem lòng yêu cô, đôi mắt thanh lãnh tuyệt đẹp kia sẽ chan chứa sự vui vẻ và chiều chuộng dành riêng cho cô.
Nhưng kết quả thì sao —— Cô lại bị giáng cho một cái tát đau điếng.
Hóa ra, Hoắc Hàn Sơn cũng có tình cảm, chỉ là thứ tình cảm đó không dành cho cô mà thôi.
Minh Yên cười, cười mãi rồi nước mắt rơi lã chã.
Năm năm qua, rốt cuộc cô được tính là cái gì?
Minh Yên à, mày thật quá ngây thơ, cũng thật nực cười. Năm năm qua, hóa ra chỉ là một giấc mộng dài. Giờ đây mộng mị vỡ tan. Cô cũng nên
tỉnh lại rồi.
Minh Yên quay lại phòng nghỉ, cởi bộ váy cưới trên người ra, thay lại quần áo của mình.
Hiện tại, sóng gió từ vụ hỗn loạn ở đám cưới vẫn đang rất dữ dội. Vậy nên khi Minh Yên trở lại văn phòng luật, những đồng nghiệp vốn đang bàn tán rôm rả chợt im bặt.
Có điều, Minh Yên cũng chẳng để tâm. Da mặt cô luôn dày mà. Thời niên thiếu đi "cọc đi tìm trâu" theo đuổi nhân tài khoa luật Hoắc Hàn Sơn, lúc đó cô vốn dĩ đã là trò cười cho cả trường rồi. Cô mang một bụng dũng khí đơn độc, cứ thế lao về phía trước. Giờ đây cuối cùng đâm vào tường đến sứt đầu mẻ trán, mới khiến cô tỉnh ngộ rằng:
Hoắc Hàn Sơn thật sự không yêu cô.
Minh Yên quay về chỗ ngồi, in một tờ đơn xin nghỉ việc từ máy tính, ký tên mình lên, rồi đặt nó xuống bàn làm việc trong phòng của Hoắc Hàn Sơn.
Vừa mới buông tay, điện thoại bỗng rung lên. Là cuộc gọi từ Hoắc Hàn Sơn.
"Anh nghe nói em đã hủy bỏ đám cưới rồi à? Sao em không bàn bạc trước với anh? Em có biết làm vậy sẽ gây ảnh hưởng dư luận rất xấu cho văn phòng luật của chúng ta không?"
"Không hủy thì phải làm thế nào?" Minh Yên lạnh giọng phản bác, "Anh định để bao nhiêu khách khứa ngồi chờ ở khách sạn cho đến khi anh làm anh hùng cứu mỹ nhân xong quay về chắc?"
Hoắc Hàn Sơn im lặng vài giây, có vẻ như không ngờ Minh Yên lại dám cãi lại mình.
Từ lúc hai người mới bắt đầu bên nhau, luôn là Minh Yên hệt như một mặt trời nhỏ xoay quanh anh ríu rít nói cười. Cô dường như lúc nào cũng tràn trề sức sống, nụ cười lúc nào cũng thường trực trên môi, và cũng chưa từng nổi cáu với anh ta bao giờ.
"Lỗi của anh." Hoắc Hàn Sơn vẫn mãi giữ vẻ lý trí và bình tĩnh như vậy, "Là anh suy nghĩ chưa chu toàn."
Minh Yên bật cười chua chát. Đúng là tuổi trẻ ngông cuồng, sao ban đầu cô lại dám nghĩ một kẻ sinh ra đã mắc chứng thờ ơ cảm xúc lại có thể đem lòng yêu cô cơ chứ?
Cô liếc mắt nhìn tờ đơn xin nghỉ việc trên bàn:
"Hoắc Hàn Sơn, đơn xin ng..."
Lời còn chưa dứt, trong điện thoại đã lọt vào tiếng nói nũng nịu: "Hoắc Hàn Sơn, em đau eo quá, anh mau lại đây xoa cho em đi."
"Anh đang bận, nói chuyện sau nhé."
Trong ống nghe rất nhanh vang lên tiếng 'tút tút' báo bận.