Một đôi mắt đỏ tròn xoe chăm chú nhìn nữ phù thủy đang giảng giải cho con rồng nhỏ.
“Và cả ngọn lửa lúc nãy nữa, khi có người khác ở đó thì nhóc không được phóng lửa ra. Phải luôn ghi nhớ điều này.”
“Vâng…”
“Và sẽ không bao giờ có ai phát hiện ra nhóc là rồng chứ không phải con người. Đặc biệt là người đàn ông ban nãy, tuyệt đối không được để bị bắt gặp. Đó là điều kiện nếu nhóc muốn ở bên cạnh tôi. Thế nào, nhóc có làm được không?”
“Ở cùng nhau ạ?”
“Ừ. Ở cùng nhau.”
“Con sẽ làm!”
Đứa trẻ lập tức gật đầu, khóe môi cong lên thành một nụ cười rạng rỡ.
“Tên tôi là Noah. Gọi tôi là Noah. Đừng gọi là chủ nhân.”
“Noah…”
Niềm hy vọng tràn ngập trong lòng đứa trẻ, nó nghĩ rằng mình sắp được ban cho một cái tên. Nhưng ngay sau đó, nữ phù thủy liền dập tắt sự lạc quan ấy.
“Như vậy không có nghĩa là tôi sẽ đặt tên cho nhóc ngay bây giờ đâu. Tôi cũng sẽ không khắc ấn với nhóc.”
Ánh sáng trong đôi mắt long lanh vụt tắt.
Mang theo cảm giác áy náy, cô ôm đứa trẻ vào lòng, đặt nó nằm xuống giường rồi lẩm bẩm.
“Nhưng tạm thời, tôi sẽ ở bên nhóc.”
“…Thật sao?”
“Ừ. Tôi sẽ để nhóc ở cùng tôi cho đến khi nhóc cảm thấy mình đủ khả năng để bay tới tận cùng thế giới.”
Buồn ngủ quá. Đêm qua cô ngủ rất ngon, nhưng dạo này hình như cơ thể cứ yếu đi.
Nữ phù thủy ôm đứa trẻ ấm áp trong vòng tay, kéo chăn lên đắp cho nó.
“Và trong thời gian ở cùng tôi, nhóc hãy quan sát tôi rồi tự đưa ra quyết định. Hãy xem tôi có thật sự là một con người xứng đáng để trở thành chủ nhân của nhóc hay không.”
“Nhưng…”
“Tôi không cho phép nhóc từ chối thêm lần nào nữa. Với lại, một đứa trẻ như nhóc thì không nên thức vào giờ sáng sớm thế này. Nhắm mắt lại đi. Ngủ nào. Noah mệt lắm rồi.”
Nữ phù thủy nói luyên thuyên rồi nhắm chặt mắt lại, cố gạt bỏ khỏi đầu hình ảnh người đàn ông mà cô đã vứt lại đâu đó trong phòng khách.
“Nếu nhóc không chịu ngủ… thì đừng làm phiền tôi...”
Dứt lời, cô chìm vào giấc ngủ.
*
Kyle Leonard mất đúng nửa tiếng mới thoát ra được khỏi đống chăn màn kỳ quái đang trói chặt anh. Ma pháp của Eleonora Asil bám dai không khác gì chính chủ nhân của nó.
“Phiền phức thật…”
Leonard chỉ có thể tự do sau khi dè chừng cắt nát toàn bộ chăn và rèm thành từng mảnh.
Lúc đó, anh mới nhìn rõ căn nhà của nữ phù thủy.
Ngôi nhà của Eleonora Asil là một căn nhà nhỏ, đơn giản, cao hai tầng. So với những dinh thự nguy nga ở Tezeba thì nơi này trông vô cùng tồi tàn.
Hơn nữa lại còn rất bừa bộn.
Kyle Leonard đã từng ghé qua dinh thự của Eleonora vài lần.
Từ “ghé thăm” nghe thì có vẻ đúng, nhưng số lần người ta xông vào để còng tay cô thì đã vượt quá mười đầu ngón tay. Dù sao thì dinh thự anh từng thấy khi đó sạch sẽ đến mức không một hạt bụi, khiến lương tâm anh cũng không dám đặt chân xuống sàn.
Trái lại, căn nhà này lại có đủ loại đồ đạc vứt ngổn ngang khắp phòng khách.
Điều tra viên chỉ khẽ cười, tiện tay gom lấy những cái vá, kéo, dao bếp và đủ thứ khác trước mặt. Con dao bếp bị hất văng lên không trung, nhắm thẳng về phía anh, rít lên một âm thanh rợn người.
“Hàng cấm trái phép, có cả nghìn món.”
Leonard nghiêng người né đòn tấn công của món đồ nhà bếp một cách thản nhiên. Con dao bếp cắm phập vào tường.
Theo góc nhìn của anh, căn nhà của Eleonora đang trong tình trạng bị phong tỏa hoàn toàn.
Leonard giữ nguyên cảnh giác, di chuyển từng bước một cách thận trọng.
Mọi thứ trong nhà của nữ phù thủy dường như đều có ma pháp. Anh không biết trong căn nhà tưởng chừng bình thường ấy đang ẩn giấu thứ ma thuật ghê rợn nào chỉ chờ thời cơ để giăng bẫy và trói chặt kẻ xâm nhập.
Điều tra viên vẫn còn rùng mình khi nhớ lại quãng thời gian anh phải lảng vảng khắp Laurent suốt gần hai tháng chỉ để thu hồi một cái bẫy chuột suýt nữa thì cắt đứt cổ chân mình.
Chiếc trâm cài tóc được quảng cáo là dùng để uốn tóc đã thiêu rụi tóc của hàng chục quý ông. Ngoài ra còn có vài người trẻ tuổi bị bỏng nặng đến chí mạng ở cổ. Dù khi đó cô đã là một người phụ nữ thất thế thì vẫn tuyệt đối không thể lơ là cảnh giác.
Ngoại trừ cuộc tấn công của con dao bếp ban nãy thì phòng khách lại yên tĩnh đến lạ thường. Leonard liếc nhìn gian bếp nhỏ cùng vài căn phòng thông với phòng khách, rồi nhận ra rằng toàn bộ ngôi nhà này đúng là một khu vực hỗn loạn vô kỉ luật.
Trong mắt anh, sạch sẽ là giá trị sống hàng đầu và cũng là chuẩn mực tối thượng, còn căn nhà này thì chẳng khác nào một khu rừng rậm. Gương mặt anh khẽ nhăn lại.
Tầng hai liệu có còn thảm hơn nữa không?
Người phụ nữ Eleonora kia đã trói anh bằng chăn màn rồi ngáp một cái, sau đó đi lên lầu. Thằng bé mà anh gặp trước tiệm thịt hẳn cũng đã đi lên cùng cô, anh nghĩ vậy.
Leonard lặng lẽ bước lên cầu thang.
Eleonora có lẽ cho rằng vũ khí duy nhất của anh là khẩu súng lục, nhưng thực tế thì không phải vậy. Anh là người sống cùng đủ loại vũ khí được giấu kín ở mọi ngóc ngách trên cơ thể, đặc biệt là khi đối phó với cô.
Anh đứng trước cánh cửa ở cuối cầu thang, nhẹ nhàng đặt tay lên con dao găm treo bên trong đồng phục để có thể rút ra bất cứ lúc nào.
Cánh cửa đang khép hờ.